Bài đã đăng của Trần Thiên Thị
Trần Thiên Thị
Bút danh Trần Thiên Thị. Tên thật Trần Hoàn. Sinh năm 1956. Trú quán Đà Nẵng. Nghề nghiệp kỹ sư cơ khí chế tạo máy.
Sách đang in: Đi Gõ Cửa Tình (Thơ), Nhà xuất bản Trẻ 2008.
Có thơ trên các trang tạp chí mạng: damau.org; gio-o.com, giaocam.saigonline.com.
Home page: http://tranthienthi.vnweblogs.com
Chờ cho sóng xóa đi
tháng tư nắng chưa đủ vàng trái thị
chưa đủ điên mùa tình nhiệt đới
lại áo trắng khăn chùng đi đưa đám nỗi đau xanh
Going towards Heaven’s Gate
we can only go straight following a bird’s path
even calls take half of the first lunar month to meander
Đi về phía cổng trời
những con đường cong bám vách núi
rừng cây
bám vào bờ dốc nương long cô gái đang thì
ta bám vào nhau
về nằm bên hồ gươm
có người nhớ ra mình từng làm thầy
lại đến gởi cho món quà
mở ra mới hay người cho cái nịt
dự báo tiên tri thắt lưng buộc bụng
Chỉ còn lại hai hạt dẻ cho Lọ Lem
chỉ còn lại hai hạt dẻ cho nàng lọ lem
và 5 chú lùn ở trong rừng với nàng Bạch Tuyết
đám trẻ con nhớn nhác rủ nhau đi tìm
Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang
A Dục Vương hiện về
với răng nanh mỏ đỏ
chúng ta sinh ra trong thời thổ tả
gió bấc xô lệch mặt người
con búp bê ở truồng
qua thời đong đưa với lời ru ầu ơ
trong chiếc nôi be bé xinh xinh
người ta vứt con búp bê ra đường
như một dấu hiệu trưởng thành
một cõi ra vô
ở một góc khuất
thượng đế đã làm điều tắc trách
chúng tôi phải dừng việc yêu đương
bởi vì nàng mắc đái
quỷ đẩy cối xay
một năm thành phố chủ trương
bắt hết ăn mày
(loài người mơ
một đêm thức dậy thành người Việt Nam)
trong trí nhớ… ♦ nhớ đến phát điên…
một mùa xanh giữa rừng trung bộ
chỉ có nắng mưa
không có lá vàng
em không có thì giờ cho một cuộc đưa tang
yết hậu cho những bà mẹ trẻ nhân mùa vu lan
những bà mẹ trẻ đẹp như hoa
đi qua đi lại quấy rầy ta
kiếp này ta ước làm hoàng đế
doa
chi(ê)m nghiệm về đao phủ
đao phủ thì không có cơ hội cho sự sám hối
nhưng sám hối hoàn toàn có đủ cơ hội cho mọi tên đao phủ
từ đó con người thường bắt đầu từ hành vi đao phủ
sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng
đầu đường là tiên nữ
cuối đường là con đĩ
công phu của gã
là đưa được con gái lên giường
không ai có thể ngăn đường chúng ta ra biển
không có ai được quyền đứng trên dân tộc
không có ai được quyền nói thay tiếng nói nhân dân
nhìn về phía biển đông
chúng ta cần có một Diên Hồng
đường còn lại một chiều
có lẽ dễ yên lòng
khi đi cùng một hướng
một chiều nghiêng cho những dáng buồn
một kiểu hòm cho cái chết chung chung
đi theo những buồn vui của Mục
nụ cười đã từng đánh rơi vào cốc nước
ngày ta mời nhau vội vã ở ven đường
khiến con ong ruồi
giữa mùa mật đã sa chân
ở một góc Chợ Mới Ba Xã
những hạt dưa hấu rơi vãi đã nẩy mầm
chẳng ai chăm cuối cùng cũng ra hoa kết trái
quả cọc còi
ruột vẫn đỏ
hạt vẫn đen chắc như muốn gởi gấm gì về mùa sau
bữa mình níu lấy áo nhau
không phải một mối thù
một nỗi buồn chưa gọi đúng tên
bờ vai vẫn còn nguyên vẹn
lời hẹn viễn du và một chỗ tựa đầu
Không được nói buồn
nắng tắt
không phải là mặt trời đã chết
em tìm em
xuyên qua phía sau giấc mơ
đã thấy được điều gì
Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân
và con đường Trọng Thủy
người tìm lấy nhau
đâu bởi nỏ thần
này máu ơi
đỏ thắm một dòng sông
bài tháng chạp
một món quà năm trước
nằm trong lá nhớ lại mùi của đất
nhớ những người đã đi như phù sa
để lại mảnh đất quen cho đời gieo mạ
gieo tôi bờ phù sa
đêm Bắc bộ
hát với rượu
không thể nghe nhau mà không say
cô gái xứ Mường xanh như núi
chưa kịp hồng đã cay
Nghe tiếng mìn phá đá
người ta khoan sâu trong đá đặt vào cốt mìn
chờ cho trẻ con tan học là nổ mìn
ta bấu chặt vào nhau
chờ cho xong từng buổi làm là yêu nhau

Bình Luận mới