Bài đã đăng của Trần Thiên Thị
Trần Thiên Thị
Bút danh Trần Thiên Thị. Tên thật Trần Hoàn. Sinh năm 1956. Trú quán Đà Nẵng. Nghề nghiệp kỹ sư cơ khí chế tạo máy.
Sách đang in: Đi Gõ Cửa Tình (Thơ), Nhà xuất bản Trẻ 2008.
Có thơ trên các trang tạp chí mạng: damau.org; gio-o.com, giaocam.saigonline.com.
Home page: http://tranthienthi.vnweblogs.com
Chỉ đơn giản vì tôi muốn
đơn giản tôi muốn hôn
muốn sờ tay vào ngực em
muốn đủ thứ
những thứ ham muốn đã sinh thành minh triết
và từ đó Đức Phật khai sinh
chuyện đứa trẻ con cập kề sáu mươi tuổi
tôi ngồi nhấp chén rượu
chợt nghe ra tiếng thở dài mẹ tôi
từng đêm vẫn lo cho đứa con:
“người con trai gần 60 tuổi”
nam mô biệt trú Điếu Cày
đạo pháp và chuyên chính vô sản có duyên gì với nhau?
xá tội vong nhân
tay tuyên huấn thất thời đi nói pháp
Những gì ở ngoài căn phòng…
tất cả những gì ngoài căn phỏng chúng ta
như chừng không có thật
cho đến ngày căn bệnh sởi rơi vào con cháu chúng ta
chiếc dùi cui đánh thẳng vào mặt chúng ta
Ngày giỗ Hùng Vương và câu chuyện có bù xít
mọi người đều có một cái bàn thờ
một thành trì bất khả xâm phạm
ta với em chọn tô tem mình có hình dáng con trùn
cả một đời làm màu mỡ đất đai
ghi chép tháng tư
tháng tư trời hạn lớn
chợ ế khách thưa dần
ra đường nhìn ngơ ngẩn
ai cũng là giai nhân
mặt trống bịt da người
một trăm năm qua
ruộng đồng
gò bãi
những tiếng trống rền
từ lồng ngực dân tôi
nơi đám mây đã chết
phía rừng biêng biếc xanh là nơi đám mây đã chết thực bì xây nên nấm mồ cho những chuyến lãng du và giấc …
Chiều tháng Chạp
tôi vô tình chạm vào tôi hình dáng ngày vui không còn nguyên vẹn chỉ còn lại biên dạng một buổi chiều nao nát
từng người …
Khúc tháng chạp
cứ đi làm khách không mời
cửa người gõ đã rã rời ngón tay
đọc kinh Cựu Ước lâu ngày
con chim gõ kiến mặt mày buồn hiu
Mặt trời đi về đâu
mặt trời ngả xuống
chẳng biết nằm chỗ nào bên núi bên kia núi
ta đứng giữa chiều mà tiễn người đi
Cây đèn đường tôi em và con mọt
chẳng biết sập xuống lúc nào
bốn chiếc chân bàn ọp ẹp nâng một trời sao đêm
lấp lánh như những điều không có thật
nỗi buồn chính chủ
học trò miệng la phản đối
tay tụt quần giạng háng
bọn ta suốt ngày đấu tranh trên mạng
làm thằng chợ trời vẫn không chính chủ
những thứ đến từ trung hoa
những ông già Noel đến từ trung hoa
có chiếc áo nhuộm từ máu đỏ
những món đồ chơi tẩm thuốc độc
phía dưới là súng trường
thưa mẹ và quốc hội
khi nghe báo cáo và chất vấn về thủy điện Sông Tranh
tôi nghe chủ tọa phiên họp và các đại biểu cười thành tiếng
các cơn động đất còn rất xa nơi này
Cô gái ở bên trong quả bầu khô
phép lạ đã đưa em và cả thế giới vào bên
trong quả bầu khô, tôi vẫn nghe từ đó tiếng hát
mỗi ban mai, tôi yêu em biết dường nào
Em tôi đi bằng đầu
cô bé quàng khăn đỏ
đã ăn thịt mất con chó sói
nên con cáo già học nói lời phụng phịu
Những chiếc gối tựa lưng màu tím
cơn mưa xóa đi mất lý do
tìm trở lại căn phòng có những
chiếc gối tựa lưng màu tím
Mùng sáu thật trăng
xin cúi xuống tạ ơn đôi hài nhỏ
như trăng vàng về thắp buổi buồn ta
như lòng gần
ngắn lại những đường xa
sang bớt qua đây
buồn ấy khôn chia được
chỉ có chung nhau một trời mưa
mà khôn che được nhau rồi
sang bớt qua đây
Chiếc vân tay cuối cùng
này ta hỏi
em nói gì bữa trước
da hồng ngọc cháy lời của lửa
ngón tay buồn rụng mất cái vân tay
Cuối cùng cũng tới
con bò đến ngày hôm sau mới cười cho câu chuyện ngày hôm trước
còn tôi thì thì đến bây giờ mới khóc
vì em không còn ở trên lưng
Mưa tháng tư
vẫn còn lại một người nói với theo lời chào
điều may mắn đầu tiên trong ngày
không có câu thơ nào đủ sức để tạ ơn
30 tháng tư: facebook, đà nẵng, quán, và tôi
Facebook ngày 30 tháng tư
những câu thơ như những lá cờ
rung giật như báo hiệu cơn nghiện
đòi phận làm người
giành đi giật lại
cũng chỉ một mảnh đất này thôi
chỉ có những người nông dân là đổ mô hôi và máu
vẽ nên những ngọn cờ

Bình Luận mới