Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Vào mỗi buổi sáng
Chúng tôi uống cà phê vỉa hè và tán dóc
Về thời tiết, việc làm, nỗi oan khuất . . .
Có một thứ tuyệt nhiên không bao giờ chạm đến
nhìn về đâu đó
trên nhiều mảnh đất mang tên rất đẹp
(chẳng hạn Việt Nam)
để thấy con người vẫn còn hành hạ con người
cựu thù nhắc
quật cường độc lập việt nam xưa
mũ cối xanh ngơ ngác
dép râu lạc đường nhờ cậy
Ai cũng muốn tìm thấy, và đạt đến, sự thật. Sự thật do đó vô cùng quan trọng và quý báu. Tuy vậy, có câu nói “Sự thật sẽ giải thoát bạn, nhưng trước khi đó nó sẽ làm bạn vô cùng khổ sở!”
Mai Văn Phấn là một trường hợp khá hiếm, trong đó sự quan tâm đến sinh thái là nổi bật hơn so với nhiều nhà thơ cùng thời. Tiếng nói của anh, bao giờ cũng chừng mực, không hẳn là sự phản kháng, nhưng mang lại cho chúng ta niềm hy vọng về khả năng của con người lên tiếng trước các hoàn cảnh chống lại văn hóa.
Các thứ ấy chuyển dịch mau lẹ đến nỗi chúng như thể chưa xảy ra, trong phút chốc chúng biến mất và phút chốc sau đó là khoảng trống vắng bằn bặt. Người đàn ông im ngó người đàn bà giống người ta nhìn sững bức tượng. Hai người trong giây lát cùng im ngó nhau, hai bán diện thanh tú, nhất là sống mũi thẳng của họ.
Trời vênh đất nổi. Sương ngang trán.
Ánh nến lòng ta cũng chập chờn
Một cành hoa trắng trong tim vẫn
Dẫn độ ta về một mùi thơm.
Trên một chiếc kệ, đóng dấu
Australia Poetry, tôi tìm ra một đôi gáy sách quen thuộc
nằm, hơi xuôi về một phía khuất,
trong một bài thơ từ những nhan đề.
… Vậy, bây giờ tôi đã từ bỏ tất cả –
màu mỡ và tất cả những phước lành từ đất.
Linh hộ ở “nơi này” – cái tâm
hồn ở đây – là một gốc cây cũ
Nơi đất nước tôi bọn trẻ đáng yêu luôn thấy mình đã chết từ lâu rồi.
Chúng hiểu, phải luôn đứng dậy từ trong lòng chiếc áo quan.
Hai nàng gặp nhau, ở sở nàng. Nàng nói, bình tĩnh:
– Chào chị. Trông chị cũng khỏe và đẹp nhỉ!
tôi tự cắt cái bìu yêu quý của mình treo trên thập ác đóng đinh
tụng khúc tình độ kinh
đau điếng bảy con quỷ ẩn náu trong tim
người đàn bà trèo lên đỉnh khói sương hai mắt đứng tròng
một ngọn núi không còn chân đứng
ngã vào cái bóng của chính mình
trong vũng lầy
của sự kiêu ngạo trơ trẽn
Mờn bác đã được th(o)ả th(u)ê
Mấy thằng ba trợn (hết) dám phê văn mền
Cái giường cái chiếu rộng thênh
Tri ơn đất tổ lềnh bềnh máu xương
Tôi vẫn lạc quan với bộ môn tiểu thuyết, nhưng bi quan về thời đại phi văn chương chúng ta đang sống. Tệ hại nhất là blog: những kẻ lên blog không những không đọc sách nữa mà họ cũng không còn sinh sống thật sự. Phải cấm blog!
Tang lễ di chuyển một cách chậm rãi trong không gian và thời gian mùa thu, chậm bởi vì không còn gì vội vã nữa, gồm một chiếc limousine đen chạy rất chậm phía trước, một nhóm người mặc áo đen, gồm những người có liên hệ gần, rất gần, có thể va chạm được, chầm chậm theo sau
Đi ngang bàn làm việc của bà Nhã, như chiếc bóng anh lướt qua đó, chiếc bóng nhập vào chỗ ngồi, chồng bản thảo đặt sẵn trên mặt bàn, và anh, lúc đó là anh, suy tưởng gì đấy hay không suy tưởng gì hết
Cho đến tận bây giờ, đã hai mươi bảy năm sau, tôi vẫn nhớ cái cảnh tôi rơi xuống từ gác gỗ ngôi nhà đầu tiên của gia đình tôi. Từ khoảng vài năm sau, khi tôi bắt đầu đi học, ký ức về những ngày lên ba cứ chập choạng như những giấc mơ.
Bác sĩ đến, nói rằng bệnh nhân sốt cao, 101, chúng tôi đã cho lượng thuốc cao nhất mà không giảm, hãy nghĩ đến giải pháp cuối cùng. Đây là điều mà bệnh viện đã gợi ý từ hơn một tháng trước, nhưng vẫn cố gắng kéo dài thêm thời gian
Khi bất cứ khái niệm nào – tự do, dân chủ, nhân quyền, quốc gia dân tộc – được nhìn nhận như thuộc về một giá trị phổ thông và vĩnh viễn, trong đó đã có một vận động quyền lực để đàn áp đi những diễn ngôn thứ yếu không hoàn toàn có cùng quan niệm; đấy là góc độ nhìn nhận vấn đề của hậu hiện đại và hậu thuộc địa.
đừng nói với tôi các anh đã thoát khỏi nạn mù chữ của kẻ cầm cờ đỏ
không hiểu tại sao lương tri quý vị [muôn đời] khờ khạo trước cái bóng chàm bàm nô dịch
giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch
bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc
lưu vong mặt trời đờ đẫn
như một loài sâu mù tương lai mơ hoa
nàng đứng tựa sát vào cạnh bàn
giơ tay có thể chạm mặt tôi
ôi cha
tuyền mùi quá vãng cũ kĩ
Quang điên, nhưng thường rất khó chịu khi có ai nhắc nhở tới điều đó. Anh đã làm nhiều cố gắng để trở lại với đời sống bình thường, chịu khó làm việc, suy nghĩ, sinh hoạt như một người tỉnh. Điều đó không ngăn anh đã và còn đang là một người điên. Mặc dù vậy, cái ngày anh gõ cửa xin tá túc với ba tấm giấy — một của dưỡng trí viện, một của ông chủ Phát Lợi, còn tấm kia là giấy hàng tháng phải ra Công An xã trình diện — Má đã hết sức mừng rỡ.
Có gì sai không khi nói rằng Lễ Tạ Ơn cùng lúc biểu tượng sự diệt chủng và biết ơn? Lịch sử và nước Mỹ đầy xung đột và mâu thuẫn, cho nên những đứa trẻ 4 tuổi có khả năng kỳ thị chủng tộc và giới tính nên được giáo dục đôi chút về sự mâu thuẫn này như một phương pháp chích ngừa.
.
Vậy là hết. Sáu tháng ở trong ngôi nhà này, đã bắt đầu nghĩ đến một bến đậu, một người con gái, một mái ấm; đã nghĩ đến một vận hội mới vừa mở ra cho cuộc đời mình. Không một điều gì có thực cả. Kể cả Thảo cũng chỉ là một chiếc bóng. Một khoảnh khắc. Tình yêu không thể là khoảnh khắc, phải vĩnh cửu. Thảo chỉ là một ước mơ da thịt.
ra khỏi vũ trụ này
không cần khoá cửa
đôi khi anh cũng giật mình lo lắng
không biết chúng ta đã nhớ
tắt bếp lửa hết chưa?
ba dòng chữ / dăm trang giấy
khả thể một bài thơ
một câu hỏi lớn
hay có lẽ, một tượng điêu khắc
Bình Luận mới