Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đinh Trường Chinh

Tấm Hình Năm 1968

6.02.2018
DTC-TamHinh1968_thumb.jpg

Bố tôi đang làm gì
những ngày Tết Mậu Thân?
Có lẽ chỉ là chiếc xe suzuki màu đen hết xăng
kẹt lại giữa đường.

đi thật xa

21.11.2017

ra khỏi vũ trụ này
không cần khoá cửa
đôi khi anh cũng giật mình lo lắng
không biết chúng ta đã nhớ
tắt bếp lửa hết chưa?

Bỏ lại đêm

6.09.2017

tôi bỏ lại đêm
những điều chưa nói hết
những điều chưa kể xong
những điều
đêm đã nghe cùng tôi

Trò chơi

9.09.2016
DTC-TroChoi_thumb_thumb.jpg

Đứa bé kéo lê con diều trên cát. Nhìn ra đường chạm giữa nước và mây, nó thì thầm vào lỗ rốn mặt trời một niềm bí mật, như cách người ta thường trút điều bí mật mình vào cái lỗ, rồi lấp lại bằng đất.

Tưởng Nhớ Dương Nghiễm Mậu

4.08.2016
duong_nghiem_mau_dtc_thumb.jpg

(vẽ theo ý hình Trần Cao Lĩnh)
oil on canvas

ngày

26.07.2016
IMG_1452_thumb_thumb.jpg

bây giờ là ngày biển bơi qua từng
buồm mây hình cá
nuốt trôi mất tăm.
rồi ném trả tôi vào cơn ác
mộng. đêm.
bật dậy. một hòn lửa đỏ lăn ra từ óc.

bóng tối

2.06.2016
CA_by_dtc_thumb_thumb.jpg

mỗi đêm như thế, tôi cưu mang trong mình một xác cá . loại cá bơi trong bóng tối và chở giấc mơ biển cả . cô đơn là chiếc bào thai nằm trong bụng tôi nhiều năm . tôi bơi . . . tôi bơi . . . tôi bơi . . . hoang tưởng như một vở kịch không có nhân vật .

chiều-thánh-cũ

6.04.2016
CA_THANG_4b_thumb_thumb.jpg

Thức giấc với ý nghĩ những con cá đã lìa đi mất
Người lao công vừa đổ sạch giấc mơ tôi
hủy tích một niềm bí mật.

Khuya

29.02.2016
NUI_DOI_HOA_SI_thumb.jpg

bật thức lúc 2:18 am. nghĩa là còn 1 tiếng 42 phút nữa, tôi mới chia tay đêm một cách chính thức.
một cách chính thức, tôi sẽ đi tìm, như mọi ngày…

Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa.

25.01.2016
Tranh-DC-unfinished-by-DTC_thumb.jpg

Như cô Nhã Ca đã nhắn – “đưa Bố về Xứ Phật.” Trong quan tài, chúng tôi bỏ vào một gói nhỏ, màu vàng, từ chính Dalai Lama, cô Nhã tặng. Về xứ Phật. Một xứ nào xa xăm mà tôi thì quá trần gian để hiểu.

BÀI THƠ CUỐI CỦA BA TÔI

12.01.2016
hinh_picasso_trong_phong_dc_thumb.jpg

Trong những ngày ở bệnh viện, tôi có thêm một trải nghiệm đầu tiên: 72 tiếng đồng hồ hoàn toàn không làm gì cả, ngoài việc ngồi đó thẫn thờ nắm tay Ba tôi và đôi khi chỉ trả lời những câu hỏi của y tá và bác sĩ, mà thời gian qua như một sát na, một chớp mắt. 72 giờ.00 là một giây qua nhanh chưa từng tưởng tượng được.

Một Giờ, Một Ngày

8.12.2015

Trong cùng một thời khắc
người con gái vừa cắt đi mái tóc dài 20 năm
một đứa con vừa bơi ra khỏi bụng người tình cũ
bên kia đại dương,

Buổi Sáng 11

24.11.2015

Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.

Sáng nay tôi chỉ còn khói,

Chân dung Phùng Nguyễn

21.11.2015
pn_by_dtc_thumb.jpg

acrylic trên bìa carton
5 giờ sáng 18.11.2015

Khi Mùa World Cup đã qua

14.07.2014

Chiếc ghế bành này
đã ngủ với tôi
suốt một mùa World Cup
những đám mây

Bốn bài thơ

9.05.2014

ngồi ngắm lòng tay nứt trắng
ngồi soi mắt đỏ vào gương
ngồi chạm râu cằm đâm sướng
ngồi nhìn rừng ngút tà dương

tháng tư, trở sến

1.05.2014

những con mắt tháng tư
bơi giữa ngày khô nẻ
vũng ký ức bốc hơi
siêu thoát giùm ta nhé

Không Có Gì Quan Trọng, Chỉ Là Ngày Sinh Nhật Của Simone de Beauvoir

3.03.2014

Nắng / mưa / tuyết / tiếng hát / Simone de Beauvoir.
Gói cả Paris.
Ra gửi ở bưu điện đầu đường Rue Saint
Dominique, chẳng hạn.

mưa về trưa

6.02.2014

mưa về trưa xóm ngái
hương đất nồng phiêu diêu
bài thơ nằm vụng dại
thất giạt giữa khe chiều

Người chạy bộ, và những…

4.11.2013

Tôi tiếp chạy bộ trong một ngày đuối thơ
ngày
cái chết hóa thành tiếng nói
phát tán trong sương

Cuối Năm

30.01.2012

Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần

Tiếng Động

24.01.2012

Những bước đi
trên mặt chiều phẳng im
thành phố thúc hối ngắn ngủi
đã có thật tiếng động như thế,
làm ta giật mình?

trong thành phố của Dali

7.01.2012
barca1_thumb_thumb.jpg

Chúng tôi đi về hướng chỉ tay của tượng Chúa đến khi chạm bờ biển rộng. Ở đó mỗi ngày mặt trời cắm lên mặt nước. Bãi cát trải dài những bố cục nhô nhấp tròn và những người đàn ông miệng dính đầy muối mặn.

Chạy

27.10.2011

Tôi đã bị đuổi chạy
những cuộc chạy tiếp sức từ giấc
ngủ này đến giấc ngủ khác
giẫm đạp lên từng giấc mơ mình

Đã quá lâu

20.09.2011

Tôi ngồi trên chiếc ghế này
đã quá lâu.

Tôi nằm trong góc nệm này
đã quá lâu.

Những Ý Niệm Còn Lại

15.09.2011

Hãy nhìn về mặt trời vô sắc
lộ gần giữa khoảng không
khi các cao ốc vừa gục ngã và biến mất
bằng vận tốc của một bài thơ lãng quên.

Mưa và Khói

11.09.2011

tôi muốn nhìn chúng upside down
và nghe một bản jazz mỏi
trước khi trong tâm thức tôi hiện ra những
chiếc sọ người
treo ở đầu cột điện

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)