Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Dân phòng 1 (khoát tay): Thôi thôi hiểu rồi. Trộm bắt quả tang rành rành.
Dân phòng 2: Dẫn bả về đồn công an phường 12 cho cha Khải dần mềm xương, chừa luôn!
Chủ gà xăng xái đi đầu, xách theo con gà chết làm bằng. Dân phòng 1 cầm dao Thái Lan – hung khí gây án. Dân phòng 2 thúc ké kẻ trộm gà, đẩy mạnh tới trước. Đám đông giải tán.
JOHNNY
Bố ơi, đừng mở cửa.
[ Bố Johnny cầm một chiếc ghế đẩu, đi khẽ khàng lại bên cái bàn chắn cửa, đặt ghế lên bàn để làm tăng thêm sức nặng ]
[ Johnny lấy thêm một cái ghế dài đặt lên. Bà cụ đặt thêm cái bình. Bố Johnny đặt thêm lên công sự phòng phủ ấy ba quyển sách. Thật sự, trong khi những tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, cả gia đình cứ dần dần chất hết tất cả mọi thứ có ở trong nhà lên để chắn cánh cửa ]
BỐ JOHNNY
Đừng sợ hãi, Johnny ạ.
Anh sẽ giả đò làm đổ nước, em xinh
để được em chạy đến bàn anh lau dọn
để được em đứng gần anh hơn, lung linh hơn nữa.
ở cái thế
hoa xuân tôi tuổi cặp trăng đầy
cảnh làm vợ xô đẩy
nếu chẳng ưng ai mà ở vậy, tàn xuân
chúng ta là hai con rắn đang hiện hình trong ngôi nhà mồ cổ kính
cuộn xoắn với nhau trôi bồng bềnh trên nhầy nhụa vải liệm
đồng tiền ở xứ người ta
mình đem sinh mệnh thành ra của mình
một thời khói lửa điêu linh
một thời no ấm thanh bình là đây
Vì mình nhỡ chuyến tầu về xuôi
Nên người yêu đã đi xa rồi
Vọng về đây ngẩn ngơ tiếng còi chìm dần nơi xa
JOHNNY
Ý của bố là ông ấy sẽ đáp một chiếc tàu hoả, hay một con tàu, và quay lại miền non cao ấy, phải thế không?
BỐ JOHNNY
Không phải như thế, Johnny. Có một tí khác biệt. Ông ấy sẽ chết.
JOHNNY
Chẳng lẽ đó là cách duy nhất để một người trở về nhà?
Thưa các bạn, tôi rất sẵn lòng chơi một bài khác bằng cái kèn mạ vàng này, nhưng thời gian và quãng đường xa vói từ quê nhà đến đây đã làm cho tôi tàn tạ. Nếu các bạn mỗi người vui lòng trở về nhà, và rồi quay lại đây với một loại thức ăn gì đó, tôi sẽ lấy làm tự hào mà tập trung tất cả hồn phách tôi lại để chơi một bài mà tôi biết sẽ làm thay đổi hướng đi cuộc đời các bạn,
JOHNNY: Ồ, cứ cho là ông đi du lịch sang Tàu. Ông bị đói và cách xa quê hương năm ngàn dặm, lại cũng chẳng có bạn bè nào …. Chắc hẳn ông không trông mong mọi người xua ông đi mà không đưa ông một cân gạo, có phải thế không ông?
KOSAK: ….Nhưng cậu không ở bên Tàu, Johnny ạ, mà cả bố cậu cũng thế. Hai bố con cậu, một lúc nào đó trong đời, cũng phải đi ra ngoài làm việc … Ta sẽ không cho cậu mua chịu nữa đâu, vì ta biết cậu chẳng bao giờ trả nợ cả.
Ba nhân vật chính trong Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao đều cho thấy một tâm cảm không-thuộc-về, một tâm thế xa lạc, mất quê hương. Để neo giữ mình trong cuộc sống và vượt lên những nỗi khốn khó …, một người bám vào âm nhạc, người kia bám vào thơ, còn kẻ thứ ba bám vào sự hồn nhiên minh triết và … những giá trị con người của mình. Có lẽ cả ba nhân vật này đều là những phân thân của một con người tác giả.
Lão sẽ đến và làm ra vẻ giận dữ, râu ria xồm xoàm và đất trời rung chuyển, giọng nói vang rền và bốn phương sấm sét, kiểu như Kinh Cựu Ước ấy mà, rõ tội nghiệp! Còn anh, chẳng gì cả. Lão sẽ cho phép anh tiến lại gần rồi khi anh đứng trước mặt lão, hãy giơ thanh sắt ra và đánh cho lão gãy một chân. Rồi anh nói với lão: “Đây là cho Ông Chủ của tôi đấy ạ”.
Những đêm ở ngoại ô này lặng im như chết
anh miệt mài tìm sự tìm kiếm sự phản bội của em
trong mọi dấu hiệu
như chính quyền này ngày nào cũng lo sợ rình mò
Rả rích bước chân mưa
Gõ đều trên mái nhà
Lan dần vào giấc ngủ sâu
Tôi lắng nghe bước chân mộng du của mình
Bang Bang đã là Khi Xưa Ta Bé trong thời điểm trước ’75, rất quen thuộc với thính giả Việt qua lời dịch của Phạm Duy và tiếng hát Thanh Lan.
Bang Bang hiện đại là một mối tình khác, với xúc cảm có trọng lượng của điệu Blues…
Nếu câu chuyện chứa đựng nhiều bí ẩn, tôi sẽ để cho nhân vật tha hồ đối thoại, và vở kịch tự nó hình thành. Nhưng … cũng có lúc tôi phải nhúng tay vào. Khi các nhân vật không còn lời để nói, có nghĩa là khi vở kịch cần đến một cấu trúc tất yếu, lúc bấy giờ người viết kịch không khác chi một nhạc trưởng, nghĩa là phải điều động một chút: tôi giăng bẫy công chúng và giăng bẫy cả các nhân vật.
Madeleine: Mình đã có nhau lâu thật lâu rồi. Ai nói cuộc sống ngắn ngủi, thật không đúng chút nào. Nó dài đăng đẳng.
André: Đôi khi nó có vẻ như là … bất tận.
Madeleine: Đúng thế. Nhưng khi nó kết thúc, hóa ra chỉ là một sự giải thoát. Ông có nghĩ vậy không?
ROGER: Trong vở diễn này không có hầu bàn. Tác giả đã quyết định cho anh ta nghỉ xả hơi.
NEMO: Mẹ kiếp tác giả, tôi đói.
Trong khi diễn viên là người … sẽ làm sáng lên dần những mảng tối của vở kịch; đạo diễn là người nhận ra những thể dạng dần dần được tạo ra trong tiến trình diễn tập, là người sàng lọc …. Ở những giai đoạn sau cùng, đạo diễn và diễn viên sẽ cùng làm công tác loại bỏ, biên tập, củng cố…. Vở kịch được cả hai bên dựng thành… thay vì là kết quả của sự áp đặt một chiều … lên kịch bản.
Nay xin trình bày cách thức tôi viết Kịch bản văn học. Tôi tiêm nhiễm quan niệm của J.P. Sartre trong đề luận Un Théâtre de Situations, tạm dịch là Kịch thể Tình Huống. Thể loại này đặt những con người trước những tình huống oái oăm buộc phải xung động và cư xử với nhau hầu tiến tới một tình huống kết cục khác. Như vậy, người viết biết cái tình huống kết cục là gì (kể cả khả năng không thể gì khác được hư vô), chọn nhân vật kịch và những tình huống, và để nhân vật xung động, giao hưởng, khóc cười, ân oán với nhau.
MỢ: Tôi bảo là không phải. Thật hay không, đó là do chúng ta…
Ông ngẩn người, mặt nghệt ra
MỢ: Sự thật của con người ta là ở cái mồm. Nói, cứ nói, nói như đinh đóng cột. Ðứa nào nói trái lại thì tiêu diệt nó. Nói thế, gì cũng thành sự thật.
trong ánh sáng nhập nhoà bình minh thu
hơi lạnh đông đang đợi chờ ngoài ô kiếng cửa sổ
ôm cánh tay phải thương tích tuổi thơ vĩnh viễn đời tôi
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy,
người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc
căn phòng tối chìm vào cung bậc
đâu đó trên môi, trong tóc
chiếc xe bò lăn bánh như một ngạc nhiên êm dịu
cọc cạch cọc cạch
tiếng khô khan của những trái tim cạn kiệt
đường quê chiều Âu Châu
bảy tầng vẫn thấp hơn trời
nhưng cao, so với cuộc đời dưới kia
mỗi người là một tấm bia
thời gian dành sẵn để chia mộ phần
CHỊ VỢ: Bà ơi, bà có biết bà Xoan nào không?
Bà lắc đầu, cúi gằm mặt xuống. Im lặng. Tiếng đàn đại hộ cầm vẳng lên thê lương. Trong đêm trăng, bà ngồi ở gốc cây sồi, bóng đổ xuống sóng xoài trên mặt sân. Một lát sau, bà lẩm nhẩm…
BÀ: Tội nghiệp cho chúng mình, anh Tình ơi!
Cảnh 1
Một thời gian sau, trời vẫn có trăng nhưng trăng lưỡi liềm, ánh sáng ma quái.
MỢ (quần sắn, bước vào hộ giữa, to tiếng): Này, tôi bảo cho mà biết, đêm qua lại làm cho tôi mất ngủ. Cái giường thì óp a óp ép, kẽo ca kẽo kẹt cũng vừa thôi, phải có ý có tứ chứ…
Bình Luận mới