Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tưởng rất quen nhưng không dễ

0 bình luận ♦ 13.12.2019

 

 

 

viết câu thơ lên giấy
tưởng rất quen nhưng không dễ
chữ nghĩa bỏ đi kêu mãi không trở về
không bao giờ trọn đủ, hững hờ

mực vẽ lên tranh
tưởng rất quen nhưng nguệch ngoạc khó nhìn
chân dung biến dạng, nghĩ hoài không ra
hình hài trông khác lạ đóng khung giữa bốn thanh gỗ

nhạc phóng ra trên đàn
bao nhiêu cũng lạc, hát hoài không nhịp điệu
nghe xong phát chán
tiếng kêu leng keng như phèng la

chính từ đó là những phiêu lưu
đi qua nỗi khổ, niềm vui
thất vọng, hy vọng, tràn đầy rồi trống vắng
bi hài kịch nhân sinh méo mó trầm luân

soi gương chẳng nhận ra mình
thôi đành cười lấp liếm
khề khà như một chấp nhận trẻ con
bước vào chiều thu đỡ buồn

 

 

 

.

bài đã đăng của thy an


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)