Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

miền ký ức xám

 

 

 

kỷ niệm xám xanh như cột cây số
lạc lõng trên tuyến đường dài nơi
xe và người rong chạy ngược xuôi
không ngừng nghỉ. tôi trằn trọc

không định hướng. nàng trong
trang phục màu nắng chiều nằm
dài với nụ cười bâng quơ trên đôi
môi tái xanh và khuôn mặt nhạt

phấn tịch lặng.  phải chăng chất
xám đã cạn kiệt, khô, rỗng? phải
chăng nàng ôm trong hai tay bó
huệ trắng? hay bó huệ trắng ôm

chầm lấy thân hình héo úa của nàng?   
khi bàn tay buông lơi trong cơn mưa bụi
mịt mờ thung lũng, nàng trở mình
rơi rớt những giọt nuối tiếc cuối ngày.

và miền ký ức xám thoi thóp trở mình
hóa sinh trong buổi rạng đông vần vũ.

 

 

 

.

bài đã đăng của Quảng Tánh Trần Cầm


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)