Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Người đàn ông lái xe: Anh cảnh sát, cho tôi hỏi thêm một câu nữa thôi. Cứ cho là ở đây có đèn đi. Nhưng ở những chỗ khác, tôi thấy đèn đỏ là được đi, đèn xanh mới phải dừng lại. Vì sao ở đây đèn đỏ lại phải dừng?
Cảnh sát giao thông: Một câu hỏi rất hay! Nhưng anh lại chưa nắm được rõ luật lệ rồi. Đây là Thiên Đường, ở đây ngược lại với mọi nơi khác.
Sao anh không về cùng cá hồi
để em được làm những chiếc vẩy lấp lánh
em sẽ mang thai
em sẽ sanh những chiếc trứng mầu hồng ở trong dòng
suối cũ
Từ đấy tôi đã biết cách gặm cỏ và để dành nhai lại. Tôi đã biết cách tận dụng tài nguyên thiên nhiên để sinh tồn mà không cần tốn công sức lao động. Tôi, cũng từ đấy, dần dần vô sản hóa lấy chính mình.
Từ buổi ấy tôi nhìn những người tôi gọi là bố mẹ ba má bằng con mắt khác. Con mắt quan sát của một người đứng nửa trong nửa ngoài, không biết vị trí của mình nằm nơi đâu. Phải chi tôi đừng sinh ra. Phải chi má tôi đồng ý ra tay giết tôi, rồi thì sao? Với ám ảnh mình là cục nợ mà mọi người phải gánh chịu, tôi xa lánh dần những người trong gia đình
Ngày nay, với sự tiến bộ của khoa học, người máy trở nên đa năng, hữu dụng, mà còn vươn cao đến một trình độ thông minh tột bực là biết sáng tác những tác phẩm hội họa, thơ ca và âm nhạc, điều này thật sự gây nhiều kinh ngạc cho chúng ta.
Tôi đã viết khá vội vàng về ‘Đêm Qua Bắc Vàm Cống’ ngay sau khi nghe tin nhà thơ Tô Thùy Yên không còn nữa. Nhưng sự ngưỡng mộ của tôi đối với Tô Thuỳ …
Lời Toà Soạn: Tạp chí “The Economist”, số ra ngày 22 tháng 6 năm 2019, có chủ đề: “Texafornia, A glimpse into America’s future” (Texafornia, Nhìn Lướt Tương Lai Mỹ Quốc). Texafornia là tên ghép …
tôi cảm ơn Ban Tổ Chức đã tạo cơ hội để tôi tham dự vào hội thảo với tư cách đại diện cho thế hệ thứ ba của hậu dụê Nguyễn Tường. Tôi cũng cám ơn mẹ tôi là Nguyễn Minh Thu, người con gái lớn của Hoàng Đạo, vì đáng lẽ mẹ tôi phải ngồi ở đây mới phải, để nói về ông ngoại tôi. Mẹ tôi là người hiểu biết nhiều nhất về con người Hoàng Đạo. Những kiến thức đầu tiên mà tôi có về ông ngoại là do mẹ tôi kể lại,
Hãy tưởng tượng: Một ban tứ tấu với hai cây violin, một viola và một cello, và bốn người nhạc công trong bộ đồng phục sọc đen của tù nhân Holocaust, ngồi bên góc trái. Sau lưng họ, căng một tấm màn vải khổng lồ.
Khó có ai có thể chối cãi bản chuyển ngữ lời Việt “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của Nam Lộc từ ca khúc “Tell Laura I Love Her” (TLILH) của Jeff Barry và Ben Raleigh là một tuyệt tác để đời, ghi đậm dấu ấn của một thời học đường thơ mộng qua thời kỳ nhạc trẻ Việt Nam.
phải đi, đi … ̶ ̶ không cần biết đi về đâu.
đi như chạy trốn ác mộng sôi bập bùng
bên nồi cháo lú. khi nàng nhẹ mở nắp
vung, mùi thơm mê hoặc tỏa …
Từ ‘Rừng’ Cao Ốc…
Theo tạp chí news.zing.vn, “Trong vài năm qua, các tòa nhà chung cư mọc như nấm tại nhiều tuyến đường trung tâm ở Hà Nội [hàng trên] và TP.HCM [hàng dưới, …
Không phải chỉ pha chế nấu nướng cho ngon, đầu bếp cũng cần để ý văn hoá ăn uống của mỗi người và mỗi vùng nữa. Nếu đầu bếp được thủy thủ đoàn quý mến thì chuyện đố kỵ về văn hoá, chủng tộc cũng giảm đi, ít ra chỉ là bề mặt.
Có lẽ nhờ để ý học hỏi, dần dà tôi khám phá ra, không khí trên tàu vui hay buồn một phần cũng do đầu bếp, ngoài cách ăn uống khác nhau, tánh tình, ý tưởng của mỗi dân tộc cũng khác nhau và con người khó hoà hợp với nhau lắm.
tôi giấu chúng dưới gối nằm
mùa thu thổi những chiếc lá buồn phiền bay qua cửa sổ
và trời mưa như chưa bao giờ nước nhiều đến thế
Xe qua B’Lao. B’Lao xanh. Hồn xôn xao
Tôi xuống chỗ này
Nàng vận áo ngắn tay không ngại giá rét
Từ ban sơ gió đã tràn heo may.
người đời lao nhanh với tốc độ vượt khói
độc tố hơi thở làm trầy xước khuôn mặt của ngày
hàng cây khước từ tiếng chim hót ban mai
những chiếc lá non chẳng muốn xanh hơn nữa
thành phố biến dạng nhận không ra con đường
và những tượng đồng cứng đờ như hấp hối
mở sách sử vỏn vẹn còn năm ba trang mòn mỏi
đọc xong rồi khóc trên những nát nhàu
Một chiều tháng Tám tôi đến thăm thi sĩ Thành Tôn để tận mắt nhìn cho được kho tư liệu sách báo xưa vô cùng quý giá của ông. Đọc các bài viết do bạn bè văn thi hữu của ông viết về ông đã lâu…
Nói thêm về phương diện trách nhiệm và bổn phận, một đứa bé sơ sinh hoàn toàn không có sự lựa chọn trong việc nó được sinh ra. Nó không dự phần gì cả về quyết định đem nó vào đời. Do đó nó không có trách nhiệm hay bổn phận gì trong việc nó trở thành hiện hữu. Vì vậy, mặc dù là sau khi đã khôn lớn đủ thì đứa bé
“Tôi nhớ đã nghĩ là thật là lạ là con người vốn cũng chỉ là một trong những loài sống trên trái đất mà sao có khả năng thay đổi được khí hậu của trái đất,” cô tâm sự tại một cuộc nói chuyện trên diễn đàn TED Talks, một diễn đàn nổi tiếng thế giới, hiện diện tại nhiều quốc gia và là nơi những ý tưởng, kinh nghiệm mới, ý nghĩa hay lạ được chia sẻ trong một bài thuyết trình ngắn gọn không quá 18 phút. “Bởi vì rằng nếu thực sự là như vậy thì chúng ta phải là chỉ nói về chuyện đó thôi mới phải
Dịch lời nhạc gần giống như dịch thơ, không thể dịch theo lối dịch văn xuôi. Dịch lời nhạc còn thêm nỗi khó khăn vì phải hát lên từng chữ, tiếp cận sự chính xác theo nốt nhạc và câu nhạc. Hát đúng chưa giải quyết hết vấn đề. Lời hát phải diễn đạt…
Năm 19 tuổi, cô được một người quen chung đưa đi gặp mẹ ruột, nhưng cô không tha thiết lắm chuyện gặp lại mẹ mình. Ca khúc Adia được McLachlan viết năm 1997 cùng với Pierre Marchand, nội dung được cho là về mối quan hệ mẹ con xa rời nhau…
Ta sống trong một đất nước đang nằm chờ chết
nơi thiêng đường của các họa sĩ vẽ màu hồng
còn các ca sĩ thì chuyên hò nhạc đỏ.
đứa nhỏ tròn một tuổi
khi thôi nôi bốc cục xôi lớn
lớn lên thích ở nhà lớn ngồi ghế lớn
làm bánh trung thu lớn bánh tét dài chục thước
mấy mươi năm sau khúc ruột ngàn
dặm quy cố hương lại ra chợ
cũ nơi bán giấy gói thơ ngày
xưa mua một ít giấy báo có in
thơ về gói xôi
Huyền thoại về Pura Tirta Empul có nhiều dị bản, nhưng phần lớn có liên hệ tới thần Indra. Một truyền thuyết kể rằng con quỷ Vritra một hôm chặn hết các nguồn nước và gây nên hạn hán khiến cho loài người khổ sở. Thần Indra biết tin bèn đánh cho Vritra một trận, rồi phóng tia sét xuống chỗ bây giờ là Tirta Empul làm cho nước chảy trở lại, vì thế Indra được dân coi là thần nước. Nhưng thần thoại thay đổi theo thời gian
Quả thế! Bạn đã có trong tay trong óc mình một “tập đại thành” về hầu hết các đề tài sinh tử của nhân loại cổ kim đông tây được văn chương hóa: Bộ ba tiểu thuyết (Trilogy) giả tưởng tiên tri của nhà văn – triết gia Séc Vlastimil Podracký…
Bình Luận mới