Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Người tình

 

DuTuLe&NguyenDucTung-LenaNguyen

Du Tử Lê và Nguyễn Đức Tùng
(Hình: Lena Nguyễn)

 

 

            Bài thơ giã biệt Du Tử Lê

 
Năm giờ sáng
Em nhắn tin
Từ trong vùng tối
Sương mù bay đầy trời
Anh Du Tử Lê vừa mất
Sau những ngày thật im lặng
Điện thoại sáng lên như vầng trăng
Dưới gối
Gọi người về

Anh vẫn nghĩ về cái chết nhưng tin hãy còn lâu
Như ngực em vẫn thơm mùi hoa bưởi hoa ngâu
Mùi cỏ cây mục nát bên đường
Khi em nói cùng anh
Gió thổi mênh mang ngoài bãi cát
Em lại muốn ôm anh thêm một lần
Chiếc thuyền máy tắt
Thùng dầu cuối cùng phụt lửa
Mùa bắp chín trong làng
Khói đốt cỏ ngoài đồng nhòe mặt em
Nếu phải chết
Chúng ta sẽ chết trước mùa đông lạnh giá
Anh ngồi xuống sàn ghe khi nghe tin làng cũ
Chỗ ngồi lạnh lẽo, khói giăng mờ mặt nước
Mới đây, Nguyễn Trọng Tạo mất
Anh Lê bảo, rồi đến lượt chúng ta
Liệu còn ai đưa tiễn?
Không ai biết khi người thi sĩ ra đi
Chỉ có mùa thu tiễn biệt
Mùa thu Canada
Em biết rồi
Chỉ có lá phong vàng ối

Màn hình dưới gối anh sáng mờ
Lời tỏ tình bí mật
Em nghĩ đến anh, lúc anh mất
Em không biết nói cùng ai nữa
Một vì sao đổi ngôi, gốc cây vạm vỡ
Ngã trong xóm nghèo
Mặc thêm áo khoác, anh ngồi ngoài trời thêm dăm phút
Nhớ người đi về biển Đông
Cuối cùng rồi những Thị Nghè, Tự Do
Trăng viễn xứ, nghĩa trang xưa, lại được chôn cất thêm lần nữa
Nhớ những chuyến đi cùng anh tở mở vào Nam ra Bắc
Sài Gòn Mừng Vui Còn Có Hôm Nay
Vui thế mà lại buồn ngay
Bạn bè tụ rồi lại tán
Ghét chán rồi ôm nhau
Em phải về Hà Nội
Anh bảo
Dịu dàng, bắt buộc
Em phải gặp Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trần Dần, Dương Tường
Em phải gặp Mai Thảo, Nguyên Sa, Nguyễn Chí Thiện, Trần Dạ Từ
Ôi tấm lòng ở với văn chương
Em phải viết về họ
Nguyễn Trọng Tạo cười chen ngang: lịch sử giao cho chú mi nhiều thứ quá
Em phải đến Hồ Tây
Hà Nội phải nhìn từ phía ấy
Như Mai Thảo nhìn từ trên xuống
Một người yêu Sài Gòn đến thế
Nhớ Hà Nội vô cùng
Em phải làm nhiều chuyện
Phải đi Yên Tử, phải xuống Cẩm Giàng
Về Quảng Ngãi của Thanh Thảo, vào Hà Tiên của Đông Hồ
Hai chúng tôi đi dọc Hồ Gươm
Đi ngược chiều những cặp tình nhân cũ, mới
Vầng trăng chín vội bên trời
Ly cà phê đắng chát
Anh kêu nhầm
Tôi bảo cà phê Hà Nội kỳ kỳ
Anh thì cố bào chữa
Nhưng cái đẹp đã bào mòn chúng ta
Cái đẹp ngày càng hững hờ mà không chết
Tháp Rùa quàng khăn mỏng
Đêm lập lòe ác mộng
Sương mù ùa vào những con đường Hà Nội
Vào lồng ngực bàng hoàng hổ phách
Của Tr. Dương Huệ
Nguyễn Thụy Kha nói: đây là gác trọ Xuân Diệu, Tự Lực Văn đoàn
Anh bảo mình đứng lại một lát, vội gì, cho anh hút điếu thuốc
Bức tường mưa ngăn hết lối về
Em có nghe không, anh bảo
Sự tàn tạ cuối cùng
Cội nguồn tự do đã chết
Sẽ khai sinh trở lại ở Thăng Long này
Anh muốn ngồi lâu hơn bên hồ Tây, với Nguyễn Thế Hoàng Linh, Phạm Xuân Nguyên
Mượn trái tim về thăm tuổi trẻ
Mượn giấc mơ về thăm hàng gạch phong rêu
Trước ngõ Hoàng Cầm
Em, ngậm hạt muối tình yêu
Nhả ra toàn ngọc

Câu chuyện ngày xưa rưng rưng
Hai chúng ta đi dọc đường Tự Do
Nối ruồi đen chúm chím
Lên ngã tư Hàng Xanh, xuống Đại học Vạn Hạnh
Hỏi tin Thích Minh Châu, tìm hiểu thêm lịch sử
Nhà thờ Ba Chuông ngày chạy loạn
Con gà trống giương cánh hót cuối đường Nguyễn Du
Nhang trầm la liệt
Chiều ba mươi tết
Anh không sợ chết, anh bảo

Bao nhiêu lần chúng ta khóc người ra đi
Bao nhiêu lần chúng ta gọi phone cho nhau
Tìm đến phút giây lạ kỳ
Những đám tang chung
Lê Đạt, John Ashbery, Minh Đức Hoài Trinh mất, M.S. Merwin,  Nguyễn Trọng Tạo, Mary Oliver, Nguyễn Thanh Giang mất, Marie Ponsot
Bao nhiêu cánh cửa nước mở ra, khép lại
Em đi đi
Một góc sim chiều muộn
Phòng thủ những con đường
Phòng thủ cái chết
Cơn giông sáng mặt người thương
Em ơi, chúng ta từ giã một con người
Yêu đã lắm
Khổ nhục vô cùng, anh nói, cười xòa
Gà gáy sang canh
Lối đi trước bệnh viện Phủ Doãn mờ cỏ dại
Nguyễn Đặng Mừng thấy bóng người lướt đi
Mảnh chăn đơn khoác chéo trên vai
Lời thì thầm che khuất
Hãy để anh đi trở vào giấc mơ
Trăng ngoài kia mây che mịt mờ

Em, đêm qua anh nhìn thấy một người
Rẽ trái vào linh hồn
Con bướm trắng đậu ngoài tường
Em bảo lúc anh mất em không biết nói cùng ai nữa
Chim gõ kiến ngoài vườn anh gõ mãi
Mở một cánh cửa thật khó khăn
Mở ngàn cánh cửa
Dễ gì qua được, vậy mà chúng ta đã qua
Ngàn tự do bị dẫm đạp
Những mùa cỏ hoa tan nát
Linh hồn người chết nhẹ như sương
Thời nhỏ anh muốn bơi qua hồ Tây
Khi đọc bài thơ Tương Biệt Dạ
Nhất Linh minh họa

Em ngồi xuống đây
Khách sạn Trà Hoa Nữ
Hoàng Ngọc Hiến bảo: anh cứ mê chuyến đi Bắc Ninh của anh em mình quá
Này, những bức tường rêu sẽ sụp đổ
Nguyễn Trọng Tạo bảo: dải lụa hồng anh mang về cho em đó
Kinh Bắc hề, quan họ
Sông Đáy vào thu như chiếc thắt lưng
Thêu, lấm láp tình yêu cũ
Anh rủ tôi về Cẩm Giàng
Thăm Nhất Linh, Hoàng Đạo, Thạch Lam
Chuyến tàu lửa ào ào chạy qua
Hoa gạo đỏ bao lần
Bóng con nai băng rừng
Mở một con đường máu
Sự sống không bao giờ bị từ chối
Người tốt đi quá vội
Anh Nguyễn Văn Dũng vội
Phùng Nguyễn, Phạm Toàn cũng vội
Tình yêu không khổ nhục
Tôi cãi anh
Chỉ phút giây không vững vàng
Làm chúng ta khổ nhục mà thôi
Phật lòng chút đỉnh, vẫn rủ rê nhau về thăm lần thứ hai
Khói thuốc lào xanh chiều nghiêng đổ
Lã chã mưa dầm
Gác Hoàng Cầm
Nối ruồi son thánh thót
Hạt cơm nguội ngậm trong miệng
Thành mưa bay
Thôi cứ để cho người ta khóc
Khi buồn lo, khi hạnh phúc, đời sống tất bật bao điều
Lon gạo mốc khi tình yêu cập bến

Anh em chúng ta về trước hàng rào kẽm gai
Trại lính, cuộc chiến tranh chưa bao giờ qua, nghĩa trang Biên Hòa
Một người già chống gậy
Người cựu chiến binh bán vé số vừa qua đây
Anh bảo
Vết máu trên ngực chưa tan
Khoảnh khắc giữa hai cuộc chiến tranh
Trong hai mươi năm chúng ta làm nên tự do
Trước đó dân tộc chưa từng có
Chúng ta sáng tạo ra những nhu cầu chưa ai biết
Ăn cầm chừng nhịn đói nhịn khát
Chỉ thèm khí trời
Trong sạch
Làm tình dưới những ngôi sao và hát

Em biết không khoảng trống giữa hai câu thơ
Là không gian gió bão
Tóc người nhảy múa
Em, anh không ngủ được, thức dậy nhiều lần trong đêm
Nhìn đăm đăm bức tường vôi trắng
Nhớ bến Bạch Đằng
em về môi hãy còn son
cây kem mùa hạ có còn trên tay
Ngoài cửa sổ, mưa bay ngày càng nặng hạt
Dưới vườn ngọn lửa bé nhỏ
Như chiếc thuyền ra khơi ngày càng xa
Em gởi cho anh liên tiếp nhiều bài thơ
Chiếc thuyền bây giờ đang tách bến

Chiếc thuyền về biển Đông
Trên sàn thuyền dưa hấu chín
Mùi mít thơm lừng
Sóng bọt trắng ào ào thả trôi ác mộng
Biển Đông, bất trắc
Biển là nơi chạy trốn cuối cùng
Phương Nam, cơ nghiệp một đời mang theo thả hết
Xin cho chúng ta một lần về lại
Trong chiều hôm khói sóng
Tha thứ cho nhau
Lỗi lầm trời biển

Không ma nào hiểu được
Một thời cuồng điên
Lao vào chém giết những vầng trăng
Những chuyến xe ầm ĩ lao đi trong đêm
Chở gạo và súng
Chở sự sống và cái chết
Tủi lòng gái quê
Mấy cuộc chiến tranh hiểu lầm chồng chất
Những cửa liếp thì thầm ngọn lửa
Giữa tình yêu và tội ác
Đừng nói chuyện dễ dàng
Xin cho anh một chỗ ngồi đàng hoàng thong thả đọc thư em

Nhòe nước mưa, bụi thời gian hai mươi năm, bốn mươi năm
Một hợp xướng buồn
Ký âm pháp là chút tình sót lại giữa chúng ta
Như trâm cài trong tóc mây
Trời sương sa bội bạc
Cho anh ôm em vào lòng
Những cuộc đời không có gương soi
Những tình yêu không có cặp có đôi
Hãy về trong thơ anh
Hãy để em ra vườn hái trái ổi xanh
Chấm muối
Má lúm đồng tiền, dằn dặt ngày vui
Anh muốn qua cầu Ga để dành trong túi cho em viên kẹo xóc tuổi nhỏ
Giữa đường giật mình lời cám dỗ
Mưa nhảy tí tách hoài trên lá sen
Như mười hai đứa trẻ
Ngọn đèn khuya mất ngủ
Ly cà phê ngã ba chợ Sặt Biên Hoà chống lại giấc mơ
Anh lặn lội đi tìm
Chân trần, cỏ nát, phí hoài tuổi trẻ
Nhà cũ, vách xiêu, tường vôi loang lổ
Sao em không về
Đứng dưới mưa mà khóc

Một người hát nghêu ngao đi qua trần gian
Dăm câu tình ái bẽ bàng, nhà quàn, gạch chéo, hàng me, sông núi
Bây giờ trở lại
Núi cũ, trăng non, rừng tre dại, ngón chân son
Vây quanh hồn người
Hai mươi bốn con sông, mười hai châu thổ, nắng biển, suối rừng
Em còn thương tiếc nữa không
Rau diếp, cần tây
Ngày xưa mưa cũ
Tiếng vợ hiền ngoài sân
Đứng sững trong mây cánh diều im lặng
Từ tạ một người
Đã vượt qua bầy ác thú
Một hồn đầy tủi hờn
Một hồn đầy sự thật
Một hồn đầy khổ ải
Tha thứ cho anh
Xin cho anh bắt đầu lại từ tình yêu chúng ta
Em về
Mặt đất chim quyên
Sóng dập dềnh vang mạn thuyền
Quỳ hai chân vẫn ngã
Mây trắng xóa bay qua đầu

Bay ngoài quê hương
Xa tắp cửa bể chiều hôm
Tiễn người thi sĩ ra đi
Này một cuộc chia ly
Cái kiến con ong còn thương tiếc mãi
Huống chi tâm hồn thơ mộng
Huống chi ngực em phập phồng hương bưởi
Hương cau, rau mùng tơi bến nước mịt mờ
Khói sóng
Huống chi thơ anh
Làm sao không trở lại
Với em

Em chờ anh mặc thêm áo khoác
California mùa này lạnh buốt
Xe đò Huế Quảng Trị thơm mùi bắp rang
Thóc rơi rào rào bên cối xay
Tóc em xõa ngang vai, bờ mông em thương quá
Làm sao anh không sa ngã
Tắt hình, tắt tiếng, về qua

Anh em chúng ta càng đi xa
Lại càng về gần, anh Lê nói
Như mùa xuân trở lại sau mùa đông
Chiếc áo mỏng còn dính ngực em tơi tả
Chị T. kể mối tình đầu trong thư
Chờ đợi tương tư
Hoa khế tím rụng vào đâu
Dòng nước mát qua cầu Tràng Tiền vào bến lạ
Dấu răng bàn tay, một ngày hạnh phúc đã qua đây
Không ai tin, nhưng anh tin điều ấy
Em thấy không
Đây là cánh cổng
Có lần anh tưởng mọi thứ đều có linh hồn
Bây giờ anh biết chỉ những cỗ bài tới, bài chòi mới có
Những con nọc nượn, con bạch tuyết
Cỗ bài xóc trong đêm em sốt mê mệt trời trở gió
Cầm tay bạn bè đã chết
Từ xa lắc về uống rượu
Cười hiền trên chiếu, thầm thì, ngẫm nghĩ
Những lý tưởng vật vờ
Ném vào một xó
Những công và tội vứt vào sọt rác
Những đúng và sai bay theo gió mặn
Nước đục, nước trong
Một dân tộc suốt đời lận đận day dứt mãi
Tiễn anh về biển Đông

Hát bài ca phổ thơ anh lần cuối
Trong K. Khúc Của Lê 2
Em, đêm đầy sương muối
Những người mất tích về đâu
Xác trên sông Đáy trôi về đâu
Kẻ thù chúng ta ở đâu
Hoa lục bình nở mãi
Trái bàng khô không rụng
Những thánh thần đứng mãi ngã ba đường
Lịch sử hề, ngơ ngác
Bài hát phương Đông, ta tặng em nhành nguyệt quế
Ngày tiễn nhau đi
Em ngồi chờ anh trong Thảo Cầm Viên
Nhưng anh đến ngã ba Lê Đại Hành Trần Quốc Toản
Ngày ôm ngực ho khan
Mùa thu đi lạc bước
Anh hôn em mặt khô nứt nẻ
Ngàn giọt sương trên lá sen
Không bằng một giọt lệ trên má em

Có gì đâu mà quê hương
Phương Nam biển mặn vô cùng
Em đừng để mất
Vầng trăng dưới gối vẫn thức
Vẻ đẹp không giấu được
Người đưa nhau tiếng guốc đêm dài
Đặt hết tình yêu xuống đất
Thi sĩ về cõi khác
Những dòng sông không ngừng chảy
Bí mật suối nguồn
Trong ngực em mùa thu giấu mùi hương

Của rơm rạ ngày mùa
Khói bếp chiều xưa
Chúng ta về làm con của mẹ
Anh yêu em, nhưng em muốn anh nói khẽ
Đi nhẹ nhàng thôi trước sân đình, con tắc kè đăm đăm nhìn chúng ta
Chú tiểu băng qua sân rộng
Đến bên hồi chuông vang ngân
Dừng lại xích sắt điên cuồng của thời gian
Mo cơm hiếm hoi
Bầy chim sẻ mang anh về trời

Chúng ta đặt xuống tình yêu nơi này trên cỏ ướt
Chiều đầy hương
Tiễn nhau một đoạn
Ngày hạnh ngộ
Hôn nhau ngoài sân lâu quá nồi cơm cháy thành than
Giấc mơ dai dẳng không tàn
Hối hả chiều quê kỷ niệm
Tiếng vĩ cầm vang trên sóng bạc
Đưa chiều nay một thi sĩ qua sông
Khăn tay nhàu nát nụ hôn người
Mười tám bậc lên chùa khấn vái
Nhành hương cong vòng không rụng
Bờ tre sương khói phập phồng
Những linh hồn như ngọn đuốc
Ngày sẽ tàn như hoa
Nhưng tình yêu còn lại
Anh sẽ trở về
Bay mãi dưới mưa tan vào mặt trời
Chảy theo ngọn nước
Một đời nương tựa
Vào em.

 
Mùa lễ Tạ ơn Thanksgiving 2019
(photo by Lena Nguyen)

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)