Trang chính » Kịch đương đại Việt Nam & thế giới Email bài này

Thiên Đường (trích đoạn)

 

socialist paradise

 


Nhân vật
:

Cảnh sát giao thông
Cô giáo mầm non
Nhà sư
Bác sĩ

 

Sân khấu thể hiện một tầng trời đầy mây, các bục bệ cho các nhân vật đứng, ngồi chìm lấp trong mây. Ánh sáng LED thay đổi tùy ý đạo diễn chiếu vào mây thành các màu mây đỏ, mây vàng, mây xanh mây tím… phù hợp với sắc thái hoạt động của nhân vật.

Hậu cảnh là một màn hình lớn để có thể chiếu lên các bối cảnh.

Cần một số diễn viên thể hiện tiếng nói của các nhân vật phụ, không xuất hiện trên sân khấu.

Màn 1

Màn mở. Sân khấu tối hoàn toàn trong khi nhạc du dương cất lên, giai điệu của đoạn “Vầng trời đông, ánh hồng tươi sáng bừng lên. Đàn bồ câu trắng bay về trong nắng mới” lặp đi lặp lại. Rồi đèn sáng dần tựa như ánh dương lan tỏa. Những cụm mây hồng rực lên. Tiếng nhạc nhỏ dần. Cảnh sát giao thông (đã đứng sẵn giữa sân khấu)

Cảnh sát giao thông (điều hành những dòng xe cộ tưởng tượng, thổi còi…. Lúc này âm thanh đường phố nổi lên, ầm ĩ tiếng động cơ xe gầm rú, tiếng còi xe loạn xạ):

Phù! Mệt quá. Đường vào Thiên Đường giờ này đúng lúc cao điểm. Mẹ kiếp. Chen nhau, lạng lách, bất chấp. Thiên Đường thì có gì hấp dẫn chứ?! Này, thằng kia, vượt đèn đỏ à? (thổi còi) À, mày định cố tình bỏ chạy à (thổi còi gắt hơn).

Tiếng phanh gấp chói tai.

Người đàn ông lái xe (tiếng nói từ trong hậu trường, đối thoại với cảnh sát giao thông):

Dạ, anh. Sao anh dừng xe em? Em lỗi gì?

Cảnh sát giao thông:

Công dân, anh đã vượt đèn đỏ!

Người đàn ông lái xe:

Vượt đèn đỏ à? Ở đây không hề có đèn mà anh?!

Cảnh sát giao thông:

Đèn đỏ! Anh vượt đèn đỏ, thêm lỗi cố tình bỏ chạy khi cảnh sát có hiệu lệnh dừng xe!

Người đàn ông lái xe:

Ô lạ thật. Ở xứ Thiên Đường này, toàn những chuyện lạ.

(hạ giọng, nói với chính mình) Cảnh sát giao thông ở đây nổi tiếng ăn bẩn!

(đối thoại tiếp) Với lại, anh cảnh sát, đường tắc như thế này, tôi hầu như không nhúc nhích được mà anh còn nói tôi bỏ chạy. Bỏ chạy đi đâu bây giờ?

Cảnh sát giao thông (nghiêm giọng):

Bỏ chạy đến Thiên Đường! Chứ còn đâu nữa. Tôi lạ gì các anh. Nếu anh không tuân thủ, tôi sẽ phạt anh thêm tội chống người thi hành công vụ.

Người đàn ông lái xe: (hạ giọng, nói với chính mình)

Căng rồi. Nói chuyện với bọn này thà vạch chim ra mà nói còn hơn.

(đối thoại tiếp với cảnh sát, giọng giả lả, xin xỏ)

Dạ không, anh ơi, em không hề chống lại anh. Dạ, em không dám. Em nghe đây anh ơi.

Cảnh sát giao thông:

Công dân, tôi ghi nhận thái độ chấp hành của anh. Giờ thì anh biết phải làm gì rồi…

Người đàn ông lái xe: (hạ giọng, nói với chính mình)

Biết, biết cái chim ông đây này. Tiền chứ gì, tiền là xong!

(tiếng loạt xoạt của những tờ tiền)

Cảnh sát giao thông:

Được, tôi thấy anh rất chấp hành, có thái độ tốt. Thôi anh có thể đi tiếp. Thiên Đường ở phía trước!

Người đàn ông lái xe:

Anh cảnh sát, cho tôi hỏi thêm một câu nữa thôi. Cứ cho là ở đây có đèn đi. Nhưng ở những chỗ khác, tôi thấy đèn đỏ là được đi, đèn xanh mới phải dừng lại. Vì sao ở đây đèn đỏ lại phải dừng?

Cảnh sát giao thông:

Một câu hỏi rất hay! Nhưng anh lại chưa nắm được rõ luật lệ rồi. Đây là Thiên Đường, ở đây ngược lại với mọi nơi khác. Thôi đi đi, kẻo tôi lại phạt anh tiếp bây giờ.

Người đàn ông lái xe: (làu bàu)

Thiên Đường đâu mà Thiên Đường. Chỗ này chỉ là cửa ngõ dẫn tới Thiên Đường. Thật là một buổi sáng xui xẻo.

(tiếng đề pa xe, rồi tiếng xe đi xa dần)

Đèn sân khấu tối dần rồi tắt hẳn.

Màn hạ.

Màn 2:

Sân khấu sáng dần, tiếng nhạc của đoạn mở đầu chương trình “Những bông hoa nhỏ” vang lên. Cô giáo mầm non bước ra, vừa ra vừa múa theo kiểu “Lượn tròn lượn khéo”. Nhạc nhỏ dần. Những đám mây xanh ngọc bích.

Nếu Cảnh sát giao thông chỉ đứng trên bục để diễn thì trong màn này, Cô giáo mầm non liên tục đi lại, làm động tác như đang điều hành một lớp học tưởng tượng. Tiếng trong hậu trường thể hiện một lớp học mẫu giáo với các trẻ 2-4 tuổi. Các cháu nô đùa, đuổi nhau, cười khóc, la hét sống động.

Cô giáo mầm non:

(hân hoan, du dương, lúc này tiếng trẻ chơi đùa tắt hẳn) Các em yêu quý! Các em yêu quý! Á, nhầm (liếc mắt nhìn quanh sợ bị phát hiện, tự nói với chính mình) Quy định mới phải là “Các con yêu!” Chỉ ba chữ thôi. “Các con yêu!” (tiếp tục cao giọng) “Các con yêu quý!” Á, vẫn nhầm (hoảng hốt nhìn quanh, lẩm bẩm). Không có quý, chỉ yêu là dừng. Quy định mới là như vậy. (Đứng hẳn lại, mặt sắt lại, căng thẳng định thần rồi la to hơn bình thường) “Các con yêu!” (mặt tươi hơn, tự thỏa mãn với giọng của mình, la to hơn) “Các con yêu!”

Quá trình này tiếp tục nhiều lần, lần sau la to hơn lần trước. Cuối cùng thì lạc cả giọng, vỡ cả tiếng. Trong lúc đó, màu mây liên tục thay đổi, nhịp điệu ngày càng nhanh, hối hả, loạn xạ. Kết hợp với âm nhạc kiểu noise music. Cô giáo mầm non gục xuống, ôm ngực, diễn như kiểu những chiến sĩ cách mạng bị tra tấn, tù đày nhưng mặt vẫn ngời sáng. Ánh đèn sân khấu giảm, chỉ riêng mặt của Cô giáo mầm non được chiếu sáng nhiều hơn.

Âm nhạc giảm dần. Rồi sân khấu trở lại tươi sáng như lúc đầu. Mây xanh ngọc bích.

Cô giáo mầm non:

(trở giọng hân hoan, du dương) Các con yêu! Hôm nay chúng ta học tiết làm quen với ngôn ngữ. Chúng ta sẽ tập đánh vần từ “Muôn năm”. Nào các con yêu, nhắc lại theo cô nhé “Muôn năm! Muôn năm!”

Tiếng các trò nhỏ ngọng nghịu, không đều, uể oải nhắc lại những từ trên.

Cô giáo mầm non (nghiêm giọng): Không được! Các con! Nghe lại đây này “Muôn năm! Muôn năm!”

Tiếng các trò nhỏ ngọng nghịu, đều hơn, nhưng vẫn uể oải nhắc lại những từ trên.

Cô giáo mầm non (cao giọng hơn): Vẫn không được! Các con! Nghe lại! “Muôn năm! Muôn năm!”

Tiếng các trò nhỏ đều hơn nữa, nhưng vẫn ngọng nghịu, nhiều đứa la lên. Lúc này nghe rõ hơn phát âm của một số trò thành ra “Muốn nắm,” “Muôn nằm,” “Muốn nằm” .… Có đứa lại “Muôn lăm.”

Cô giáo mầm non (cáu): Không phải! Không phải là “Muốn nắm,” “Muốn nằm”…. Lũ ngu! (hoảng sợ nhìn quanh, tự nói với chính mình) Hình như mới có quy định không được gọi trẻ là “lũ ngu” thì phải. Để xem lại, nhưng nếu có quy định thế thì chắc gọi là “lũ đần” là được. (tươi tỉnh, bình tĩnh trở lại) Các con yêu! Đây là tiết học làm quen với ngôn ngữ. Các con cần phải có một vốn ngôn ngữ thì việc trở thành những con người mới của xứ sở Thiên Đường này không có gì khó! (trở giọng) Nhưng nếu không, các con không thể sống được ở Thiên Đường!

Im lặng đáng sợ. Ánh sáng sụt giảm đáng kể. Chỉ còn một ngọn đèn pha rọi theo cô giáo, lúc này múa lượn trên sân khấu với những động tác của trẻ con nhưng cứng nhắc, giật cục.

Màn múa dần trở thành điên loạn. Vừa múa cô giáo vừa hô to “Muôn năm! Muôn năm!” Những tiếng hô lúc đầu rõ ràng, hoan hỉ; càng về sau càng lớn tiếng, nhịp điệu nhanh dẫn đến lạc giọng, mất tiếng, chỉ còn âm thanh như tiếng rú. Nhạc kiểu noise music tiếp tục nổi lên, được phối cùng âm thanh của những đứa trẻ ngọng nghịu với “Muốn nắm,” “Muôn nằm,” “Muốn nằm,” “Muôn lăm”….

Cô giáo mầm non gục xuống, ôm ngực, diễn như kiểu Juliet tự tử với gươm của Romeo cộng với phong cách chiến sĩ cách mạng bị tra tấn. Ánh sáng sân khấu giảm dần. Những đám mây xanh rực lên lần cuối trước khi tắt hẳn.

Màn hạ.

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)