Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chuyện giữa không gian thơ

0 bình luận ♦ 20.01.2007

Trang giấy bắt đầu trắng loá lên và mở ra. Từng mảnh giấy tan ra như bạch kim lỏng chảy loang ra bốn phía không gian.

Tôi thấy quen thuộc, sau đây, Nàng sẽ hiện ra, mờ ảo nhưng thân thuộc. Xoa dịu trái tim tôi. Xoa dịu tâm hồn tôi, xoa dịu tất cả những gì có tên và không tên trong tâm tưởng. Và sau đó tôi sẽ viết được những “dòng thơ tình tuyệt diệu, chiết ra từ con tim đớn đau, một tâm hồn mãi mãi thương tổn vì thiết tha yêu thương” (lời một tạp chí văn chương viết về thơ tôi).

Nhưng một khuôn mặt đàn bà lạ bỗng ghé sát. Mùi son phấn mạnh xâm chiếm. Tôi giật nảy mình.

“Cô là ai? Sao lại đến đây?”

“Sao em lại không đến được đây?”

“Đây là không gian của riêng tôi và Nàng. Nàng đâu? Nàng đâu?”

Cái cười kín đáo nhưng đầy tự tin, gần như ngạo mạn khiến tôi lạnh người. Có lẽ, có lẽ Nàng đã bị hại.

“Hãy đưa ngay Nàng ra đây. Nếu không… Nếu không…”

“Nếu không cái gì? Anh chẳng hiểu gì. Đây là không gian thơ, đúng không anh?”

Tôi sững lại, câm lặng, như vậy mọi bí mật đều đã bị chiếm đoạt. Có lẽ có cả một băng nhóm đã theo dõi và ra tay trong vụ này. Tình hình rất xấu.

“Đây là không gian thơ. Em là chủ nhân ở đây. Vậy mà anh còn hỏi tại sao em đến được đây?!”

“Cô nói dối, cô là…?”

“Em là Thơ. Các anh hay gọi là Nàng Thơ ấy!”

Nói rồi người đàn bà đặt tay vào dương vật tôi, thản nhiên như cầm ly nước trên bàn, trong một quán cà phê giữa một câu chuyện thân tình.

Dương vật tôi lập tức cứng lên, như một cỗ máy được bật công tắc khởi động. Tuy vậy tôi vẫn cố chống lại:

“Tôi không muốn! Tôi cần gặp Nàng!!!”

“Anh vẫn không hiểu à?” Người đàn bà dịu dàng, kiên nhẫn như một cô giáo tiểu học đang giảng bài, “Cô Nàng của anh chỉ là một hình ảnh mà em đã đưa vào không gian này, thay mặt em thôi.”

“Không đúng!!! Cô nói dối. Nàng là người yêu đã chia xa của tôi. Nàng vẫn nhớ đến tôi và chúng tôi vẫn yêu nhau như chưa hề xa cách. Nhờ Nàng mà tôi đã có những câu thơ hay…”

Người đàn bà chầm chậm lắc đầu, thái độ khoan dung đúng như cô giáo trước một học sinh có phần chậm hiểu, tuy cô biết chắc mình sẽ dạy được.

Rồi bắt đầu ve vuốt dương vật tôi.

Tôi muốn phản đối, nhưng mọi điều đều biến mất, ngôn từ của tôi cũng vậy, miệng tôi chỉ còn phát ra những tiếng rên nho nhỏ.

Người đàn bà cũng vậy, không nói một tiếng nào nữa. Cũng có thể đơn giản là vì cô ta đang bắt đầu dùng miệng âu yếm dương vật tôi.

Tôi đã có một cuộc làm tình đầy khoái lạc, trên cả mỹ mãn.

Tuy nhiên, vì không muốn câu chuyện trở thành một sex-story nên tôi sẽ không kể chi tiết những gì đã xảy ra giữa tôi và người đàn bà ấy. Điều tôi muốn nói thêm, trong lúc làm tình, hàng triệu triệu những câu thơ tuyệt hay đã vang lên trong tôi. Tôi mặc khải, người đàn bà này đúng là Thơ.

Lại nói về những câu thơ. Đó là thơ chưa xuất bản, thơ không-của-ai-cả. Nếu tôi có thể ghi lại, dù chỉ vài câu, có lẽ tôi đã trở thành nhà thơ vĩ đại nhất mọi thời đại.

Nhưng tôi chẳng nhớ được câu nào.

Tôi chẳng còn bao giờ gặp Nàng, gặp Thơ và chẳng bao giờ làm thơ nữa.

Hà Nội, Chủ nhật, Ngày mưa dầm 18/3/2007
L.A.H

 

 

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)