THƠ NHÂN CHỨNG: NGỌN LỬA CUỐI CÙNG CỦA TỰ DO
31.12.2014
THƠ NHÂN CHỨNG: NGỌN LỬA CUỐI CÙNG CỦA TỰ DO

Giữa một không khí tự do, bỡ ngỡ, đầy cảm hứng, nhưng tự phát, nền văn học hai mươi năm ấy, trong khi không ngớt lo âu về thời cuộc, chiến tranh, thân phận, đã phát triển dựa trên một giả định có tính bắt buộc, rằng những điều kiện tự do sáng tạo của nó là lâu dài, vĩnh viễn. Chính là dựa trên giả định ấy mà giá trị căn bản của văn học miền Nam đã được thiết lập.

Em cứ gặm cỏ ngon, anh phải tìm đường thoát
30.12.2014
Em cứ gặm cỏ ngon, anh phải tìm đường thoát

Gã ôm đầu đi ra sân. Nàng ở đó, lúc thúc giữa bầy cừu, tung tăng trên cỏ xanh. Gã bàng hoàng gọi, Sandra. Ánh mắt nàng ngước lên nhìn gã, trong veo và hiền lành. Be be. Một cảm giác kinh hoàng tràn qua tim gã.

Im nghe
30.12.2014

và náo động
cả bầu trời
loài chim không chỗ trú
vào một ngày thu

Ghé vào chợ xế
30.12.2014

có những hoàng hôn chôn trong nghĩa trang
lôi kéo bóng chiều lơ lửng giữa trời
chập chờn chập chờn cợt giễu ma trơi
dọa dẫm yếu hồn hụt vía

Cuối năm nằm viện
30.12.2014

Tưởng tượng lúc con thú dẫy chết. Nắng chiều hấp hối
vẽ vời chiếc bóng hình nhân nhảy múa nơi bức tường vôi khô cứng

Về nhận định của nhà phê bình Vương Trí Nhàn
29.12.2014

Ở một mức độ nào đó, và trong những góc nhìn nào đó, dù bị chỉ đạo, nền văn học miền Bắc, ngoài âm vọng sử thi, ngoài những tấu tụng về chiến công, về vinh quang, nhiều khi được tô mầu một cách khá thô sơ, vụng về, cũng nói lên được cái đời sống, cả tinh thần lẫn vật chất, của cả một xã hội, của những con người, với những tâm trạng, những hy sinh và những đớn đau riêng.

lời người gìn giữ
29.12.2014

Như cô gái điếm hết thời
che kín bằng những tờ nhật báo
anh rơi về phương nào
tôi phải dõi theo dù nửa bước

sào huyệt
29.12.2014

chúng chường mặt không thèm núp lén
rùng rùng bày bố cơ ngơi
khơi từ kẽ hang bằng cái lỗ lù
tru lên giàn đấu

[Có điều gì đó đang…] ♦ [Đêm, bạn chạm…]
29.12.2014

núi vỡ đức tin
và quyển sách bắt đầu tập phát âm tên của nhân vật chính
sách bắt đầu tập viết những câu dài hơn 192 ký tự

Góp Ý: Thế Hệ Hậu Sinh của Văn Học Miền Nam
26.12.2014

Tôi là thế hệ hậu sinh của Dương Nghiễm Mậu, tôi là đứa con của dòng VHMN (trong tư tưởng, trong ý thức). Người ta có thể đốt cháy cả dãy Trường Sơn, nhưng không thể giết hết một thế hệ hậu sinh, phải không chị [Trang Đài]?

Nhân một cuộc hội thảo về văn học miền Nam 1954-75
26.12.2014

Chính ra là trong sự phát triển của mình, văn học hai miền thời gian 1954-75 đã có sự nhìn vào nhau, đối thoại ngấm ngầm với nhau …. Việc nghiên cứu trở lại cuộc đối thoại xảy ra trong những năm đó là một trong những phương cách thiết yếu để đẩy tới cuộc đối thoại giữa văn học trong nước và văn học hải ngoại hôm nay.

Thị
26.12.2014

Những gương mặt hớn hở xun xoe chạy lại. Những người đàn ông mang chữ Thị lần lượt chìa đôi tay, xắn cao ống quần cho bác sĩ xem về triệu chứng xương to kỳ lạ của mình. Cô phải bụm một mắt lại để nhìn họ một lần nữa cho thật kỹ.

Thơ tháng Chạp
26.12.2014

Mây tối mê hoặc bầu trời
Rừng sững chịu thôi miên
Tay thõng đêm dài

Đi như không tới. Như trở lui

bầu trời tỏa xuống mùi hương
26.12.2014

trí tưởng tôi đóng khung bầu trời nhìn thấy con mắt ẩn dụ
ngổn ngang ảo giác chảy tràn xuống tận cùng âm vực giọng nói
lô nhô sinh vật phát hiện được mầm sáng chỉ là một mệnh đề ám tượng ký sinh

Ở chỗ của gió
26.12.2014

đừng buông vội
ngày
hay bất cứ mảnh nào khác
sao vội gọi là cuộc đời?

Văn Học Miền Nam 1954-1975: Đường Về Gian Nan
24.12.2014

Nền văn học này sinh ra và lớn lên dựa trên những giá trị tự do, nhân bản mà chúng ta trân trọng. Ở vào thời vàng son của nó, Văn Học Miền Nam đã có đủ tự tin và bao dung để chứa chấp không chỉ Võ Phiến mà còn cả Vũ Hạnh!

MÊ SẢNG
24.12.2014

Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

Giáng Sinh Tôi Cưỡi Ngựa Theo Chàng
24.12.2014
Giáng Sinh Tôi Cưỡi Ngựa Theo Chàng

thế là chàng đến. đến hẹn thì chàng đến. dù chàng ở đó suốt năm, nhưng đến ngày ấy chàng mới xuất hiện, như một ngôi sao thình lình mọc. khi mọc thì sáng hơn tất cả các ngôi sao khác hợp lại. người ta quay lại nhìn chàng và ngay lập tức bị ánh mắt tuyệt đẹp của chàng thu hút

khi tóc còn xanh
24.12.2014

rồi những cành hoa cũng nở rộ trong đêm giáng sinh
cũng biết chào đón ngày về của chủ mẫu
quỳnh đỏ. trạng nguyên và lòng son nỗi chia biệt
năm nào chúng tôi cũng có những chuyến đi xa

Fimnom ngày nào qua
24.12.2014

Và người thi sĩ ấy
chiều đi qua fimnom
chiều đi qua suối thông
thấy nhà thờ đã mới

Tính “văn học” trong văn học miền Nam
23.12.2014

Nếu văn học miền Bắc là đơn
nhất, là một khối, một tảng và là một công cụ hữu hiệu bảo vệ chế độ thì ngược lại, văn học miền Nam là một thứ kính vạn hoa. Nó soi rọi từng chân dung, từng ngóc ngách của cuộc sống, của từng số phận, từng hoàn cảnh (…) Đó là một nền văn học mà sau lưng không có nghị quyết và trước mặt không có kẻ thù

Got Him!
23.12.2014

đối với hai cảnh sát viên bị ám sát- công lí (có thể) sáng tỏ ở cái chết tự kết liễu của gã hung thủ
đối với ông bọ lập công lý
– ở đâu?

Trong phòng
23.12.2014

tôi được phủ đầy
bằng những dòng ma quái
dòng yêu đương
dòng hoang tưởng

những câu kinh không vần
23.12.2014

ta nói điều ấy thì ta không biết, chỉ đồ chừng rằng, có thể là một vị nữ anh hùng nào đó của nòi giống chúng ta đã hiện ra trong giấc mơ em như một thứ ký ức nòi giống, không phải đọc, mà là rao giảng những câu kinh không vần

HANG CHUỘT CHỐN HOANG ĐƯỜNG
22.12.2014

“…Tôi trở lại những chỗ cũ ở Nha Trang, không còn tìm kiếm gì, cũng không tìm vui. Tôi muốn tự-sát-chậm, bằng rượu và bằng bất cứ gì ở đấy. Tôi đã thất bại trong cuộc tìm kiếm, bây giờ lại thất bại trong mưu toan tự-sát-chậm, nó thật não nề, tôi không đủ sức.

và một ngày mùa thu có kẻ đi ngựa vào làng
22.12.2014

hay là mùa thu muốn phái đến làng Cù của ta vị sứ giả đương đại

người kỵ sĩ già vừa bước xuống khỏi lưng con ngựa già đã reo lên
a, ngôi làng của thế kỷ, những tiếng khóc trẻ thơ

Dã Tràng Ở Nơi nào? Có Ai Thấy Ngọc Vạn Ngôn?
22.12.2014

Tôi phải đi
và đến
nơi muốn đến
dù rất tối tăm

bờ kia- phần 6
20.12.2014

Đầu gấu khai triển đội hình, bắt đầu xông lên. Các mẹ các chị tuột quần tuột áo, tồng ngồng hàng chục người đứng lên xe trâu chăng khẩu hiệu, hô ‘‘ Cứu lấy dân! ’’, vừa hô vừa vỗ bì bạch vào những… phần đặc biệt dưới hạ thể. Đây là thế võ quần chúng chống đàn áp được phổ biến ít nhiều rộng rãi trong tập thể dân oan. Cô Đồng cũng định làm như mọi người, nhưng sau khi tụt xuống thì không biết nghĩ gì mà lại thôi, kéo quần lên, chỉ gào ‘‘Thánh thần sẽ vặn cổ chúng mày, đồ liếm máu l…khốn nạn!’’

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)