Bài đã đăng của Bình Địa Mộc
Bình Địa Mộc sinh năm 1955 ở Quế Lộc, Quế Sơn, Quảng Nam.
Có bằng đại học về Quản trị Kinh doanh, hiện sống tại thành phố Tam Kỳ.
Vừa nghe tháng bảy
em còn có cái lớn hơn
cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông
gió dùi thủng tẹt mênh mông
lòi sau lưng một cánh đồng trắng phêu
Sống sót sau trận càn danh vọng ♦ Đãng trí
thần thánh hóa lý tưởng già nua kíp nổ lương tri mở khóa an toàn
cái chết bật khuy áo kẻ sĩ
con chữ xuống đường phẫn nộ
nhân danh công lý tụ tập
Nỗi buồn thương hiệu
chính xác là mồng 5 tháng 7
bắt đầu ngày lao động đầu tiên của giọt máu cuối cùng
dòng nữ Thanh niên Xung phong
vì đoàn quân tóc dài này giải thể
Khớp nối khái niệm tròn
Người bạn đồng hành hồn nhiên lướt web
Mặc kệ ngày sủi tăm
Hoan hô chiến dịch giải cứu đội bóng Lợn Hoang thành công
Hình ảnh thuyền nhân chập chờn ký ức
Thử Thôi
khóa facebook ngang tàng
loanh quanh vờ chém gió
bao buồn vui bỏ ngỏ
bên hông đời trống trơn
Cúp Điện
Một đêm mưa gió chập chùng
Điện cúp cả nhà tối hoẳm
Bố hỏi trả tiền chưa Thắm
Con thưa, xong tự hôm qua
Giải mã ♦ Những chiếc ghế trống… ♦ Sài Gòn ơi!
hôm qua họ còn ngồi đây
trên chuyến xe từ thành phố tỏa về mọi ngả
chen chúc, phờ phạc, bật bã
nét ưu tư kẻ chỉ bức tranh tháng giêng xanh
Bài thơ tháng tư ♦ Chớp mắt
Nói về đứa trẻ chân trần mút ngón tay đũa trui
giẫm mũi trùn kim thản nhiên rẽ quạt
ảng nước rằn ri dấu ngã
bó gốc rau húng tổ ong
mặt trời rụng rún sau hè
thổn thức tiếng ve
tiếng ve nghe rất chi gần
nấp nơi đâu cũng ran lần lần ta
con đường thôn bóng tre ba
bốn năm đứa túm tụm à í ơi
hè về
hè về con nít của tôi
nhảy cò cò bỏ quên đôi dép cùn
góc sân dỉu dả vệt bùn
lăn quăn chiếc lá gió dùn thời gian
không đề tháng sáu
rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi
ai đánh thắng ai
tôi biết chắc một điều
anh sẽ tiến thẳng vào Sài Gòn
bởi vì không có con đường nào khác
còn tôi chạy ngược trở ra
mười lăm năm đi dạy
mười lăm năm tưởng đẩu đâu
mới vừa đây đã bên cầu chơi vơi
học trò lũ lượt xa khơi
còn em vẫn một mình bơi sông chiều…
xin chớ nói thêm gì
cây trụ điện đầu hẻm ra vào
vướng chân người đi có thể bứng lên và dời chỗ khác
ý đảng lòng dân chỉ cần có vậy
nhưng bao năm rồi vẫn cứ nôm na
qui hoạch treo
tấm pano qui hoạch dựng lên
bầy chim sẻ tha cọng rơm cuối cùng bay biền biệt
bác nông dân đội chiếc mũ bảo hiểm
trở thành bù nhìn
chuyện bây giờ mới kể
có những chuyện bây giờ mới kể
cọng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no
thức đàn bà
thức đàn bà lẩy bẩy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man
Đời khùng
trưa kẽo kẹt cơ hồ tre nhún nhẩy
gió chùng chình là lụa lướt trời mây
chim quyên đổ não nùng đồng khô hạn
cạch lăn đùng lũ trẻ chạy lông nhông
Lãng quên
một ngày tôi lãng quên tôi
thấy thằng con nít đang ngồi bắn bi
vuông sân mẹ quét phẳng lì
kế bên gốc mít rễ chi chít bò
Sắp hàng
hôm qua vợ dấu yêu đòi
về thời bao cấp để soi đèn dầu
lò mò tay chạm đêm sâu
giật mình dậy hỏi, dép đâu, sắp hàng!
Hạt yêu ♦ Nợ em
trong ngàn ngày có một ngày
đợi em ta chuốc rượu say bấy giờ
trong bài thơ có câu thơ
viết về em quá bất ngờ hay luôn
Chạm
chạm môi em cắn thầm thì
nghe sau lưng quạt chậm rì cánh quay
chạm vai tiếp thị loay hoay
rót bia như nước mắt cay xé chiều
Mưu sinh
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh
kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên

Bình Luận mới