em còn có cái lớn hơn
cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông
gió dùi thủng tẹt mênh mông
lòi sau lưng một cánh đồng trắng phêu
thềm hiên nắng nhuộm ngàn rêu
chỗ cây đà cửa ngồi thêu hòa bình
con bồ câu trắng lặng thinh
nghe đoàn tàu phút chuyển mình tiên phong
liu tiu chiếc lá giữa dòng
trôi theo những cánh buồm dong bồng bềnh
sỏi đôi hòn khắc họ tên
cát đôi bờ lỡ bước bên kia bồi
que diêm bếp lửa mồ côi
hai đầu củi chụm đầu bôi mặt cười
hạt cơm cõng củ khoai bươi
nắp vung bật nỗi buồn rười rượi xưa
ngoài đồng bạ luống cày trưa
nằm phơi bụng đợi cơn mưa ngắn ngày
nhổ dăm cọng cỏ bàn tay
vắt keo kiệt tháng năm bày mưu sinh
em còn cái lớn hơn tình
yêu anh se chỉ luồn nghìn mũi kim
đêm về thổn thức trái tim
vừa nghe tháng bảy nổi chìm phong ba
.