Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 5)

0 bình luận ♦ 20.12.2019

 

hon-truong-ba-da-hang-thit - giang van

Vợ Trương Ba
Cái Gái chưa về hả ông?

Hồn Trương Ba
(Thẫn thờ) Chưa.

Vợ Trương Ba
Nó sang nhà cu Tỵ từ sớm. Cu Tỵ ốm nặng.

Hồn Trương Ba
Ốm nặng? Vậy mà tôi không biết!

Vợ Trương Ba
Ông bây giờ còn biết đến ai nữa! Cu Tỵ ốm thập tử nhất sinh, từ đêm qua tới giờ đã bắt đầu mê man, mẹ nó khóc đỏ con mắt. Khổ! Thằng bé ngoan là thế! Cái Gái thương bạn ngơ ngẩn cả người.. Không hiểu thằng bé có qua khỏi được không, khéo mà… (Một lát) Cái thân tôi thì sao trời lại không bắt đi cho rảnh?

Hồn Trương Ba
Sao bà lại nói thế?

Vợ Trương Ba
(Nghĩ ngợi) Tôi nói thật đấy…ông Trương Ba ạ, tôi đã nghĩ kĩ, có lẽ tôi phải đi…

Hồn Trương Ba
Đi đâu?

Vợ Trương Ba
Chưa biết. Đi cấy thuê làm mướn ở đâu cũng được.. đi biệt…(Rưng rưng). Để ông được thảnh thơi với cô vợ hàng thịt..Còn hơn thế này..(Khóc)

Hồn Trương Ba
Bà! (Sau một hồi lâu). Sao lại đến nông nỗi này?

Vợ Trương Ba
Tôi biết ông vốn là người hết lòng thương yêu vợ con..Chỉ tại bây giờ..(Khóc). Ông đâu còn là ông, đâu còn là ông Trương Ba làm vườn ngày xưa, ông biết không: Thằng Cả đã quyết định bán dứt khu vườn để có thêm tiền mở thêm vốn liếng cửa hàng thịt.

Hồn Trương Ba
Thật sao? Không được!

Vợ Trương Ba
Ông bảo không được nhưng tôi biết rồi sự thể sẽ cứ dẫn đến như vậy, ông sẽ đành ưng chịu như vậy.. Thôi tuỳ ông, tôi chỉ muốn ông được thảnh thơi sung sướng. Tôi không còn giúp gì ông được, tốt nhất là ..là..không có tôi nữa cũng như không có khu vườn nữa. (Bỏ ra)

Hồn Trương Ba
Bà! (Ngồi xuống tay ôm đầu)

(Khi hồn Trương Ba ngẩng lên đã thấy cái Gái đứng trước mắt với cái nhìn lặng lẽ soi mói)

Hồn Trương Ba
(Như cầu cứu) Gái, cháu..

Cái Gái
(Lùi lại) Tôi không phải là cháu ông!

Hồn Trương Ba
(Nhẫn nhục) Gái rồi lớn lên cháu sẽ hiểu…Ông đúng là ông nội cháu.

Cái Gái
Ông nội tôi chết rồi. Nếu ông nội tôi hiện về được, hồn ông nội tôi sẽ bóp cổ ông. Ông dám nhận là ông nội, dám đụng vào cây cối trong vườn của ông nội tôi.

Hồn Trương Ba
Dù sao..cháu…sáng nào ông cũng ra cuốc xới chăm chút cây cối ngoài vườn, cháu không thấy sao. Chỉ có ông nội cháu mới biết quý cây đến thế!

Cái Gái
Quý cây! Hừ, tôi phải rình lúc này cả nhà đi vắng hết để nói với ông: từ nay ông không được động vào cây cối trong vườn ông tôi nữa! Ông mà quý cây à? Sáng qua tôi để ý lúc ông chiết cây cam, bàn tay giết lợn của ông làm gãy tiệt cái chồi non, chân ông to bè như cái xẻng, dẫm lên nát cả cây sâm quý mới ươm. Ông nội đời nào thô lỗ phũ phàng như vậy!

Hồn Trương Ba
Ông không dè.. đấy là..tại..

Cái Gái
Còn cái diều của cu Tỵ nữa, chiều hôm kia nó mang diều sang đây chơi, ông cầm lấy đòi chữa cho nó, thế mà ông làm gãy cả nan, rách cả giấy hỏng mất cái diều mà cu Tỵ rất quý! Lúc nãy trong cơn sốt mê man, cu Tỵ cứ khóc bắt đến cái diều…

Hồn Trương Ba
Thế ư? Khổ quá..

Cái Gái
Đừng vờ, chính ông làm cho cu Tỵ khổ thêm thì có! Cu Tỵ nó cũng rất ghét ông! Ông xấu lắm, ác lắm. Cút đi! Lão đồ tể! (Vừa khóc, vừa chạy vụt đi)

(Chị con dâu Trương Ba ở trong nhà ra, nghe thấy những lời cuối cùng của cái Gái)

Chị con dâu
(Gọi theo con) Gái, quay lại đây Gái! (Nhìn thấy hồn Trương Ba đang run rẩy liền đi tới bên cạnh). Thầy, thầy đừng giận con trẻ… Nó rất yêu thương ông nội. Đêm nào nó cũng khóc thương ông. Nó cất giữ nâng niu từng chút kỉ niệm của ông: Đôi guốc gỗ, bó đóm thuốc lào, nhất là những cây thuốc trong vườn.. Chỉ tại nó nghĩ thầy không phải là ông nội nó, con dỗ dành thế nào nó cũng không nghe…(Rưng rưng) khổ thân thầy..

Hồn Trương Ba
Đến lúc này cả nhà chỉ còn mình con còn thương thầy như xưa..

Chị con dâu
Hơn xưa nữa, thưa thầy. Hơn cả hôm thầy mới từ nhà người hàng thịt trở về. Bởi con biết thầy khổ hơn xưa nhiều lắm… (Khẽ). Mà u con cũng khổ nhiều lắm. U đã định bỏ đi đâu đấy thật xa, cho thầy được thảnh thơi. Nhà ta như sắp tan hoang cả…

Hồn Trương Ba
Thầy đã làm u khổ. Có lẽ cái ngày u con chôn xác thầy xuống đất, tưởng thầy đã chết hẳn cũng không khổ bằng bây giờ.

Chị con dâu
Thầy bảo con: Cái bên ngoài là cái không đáng kể, chỉ có cái bên trong nhưng con sợ lắm thầy ơi, bởi con cảm thấy, đau đớn thấy.. Mỗi ngày thầy một đổi khác dần, mất mát dần, tất cả cứ như lệch lạc, mờ dần đi, đến nỗi có lúc chính con cũng không nhận ra thầy nữa…Con càng thương thầy, nhưng thầy ơi, làm sao giữ được thầy ở lại, hiền hậu, vui vẻ tốt lành như thầy của chúng con xưa kia? Làm thế nào thầy ơi?

Hồn Trương Ba
(Mặt lặng ngắt như tảng đá) Giờ thì cả con..

Chị con dâu
Thầy đừng giận nếu con nói điều gì không phải.

Hồn Trương Ba
Không, ta không giận, ta cám ơn con đã nói thật. Bây giờ thì đi đi, cho ta được ngồi yên một lát, đi đi..

(Chị con dâu lui ra)

Hồn Trương Ba
(Một mình) Mày đã thắng thế rồi đấy, cái thân xác không phải của ta ạ. Mày đã tìm được đủ mọi cách để thắng thế ta..(Sau một lát). Nhưng lẽ nào ta chịu thua mày khuất phục mày và tự đánh mất mình? Chẳng còn cách nào khác? Mày đã nói như thế hả? Nhưng có thật là không có cách nào khác? Không cần đến cái đời sống do mày mang lại? Không cần! (Đứng dậy, lập cập nhưng quả quyết đến bên cột nhà, lấy một nén hương châm lửa thắp lên, Đế Thích xuất hiện)

Đế Thích
Ông Trương Ba! (Thấy vẻ nhợt nhạt của hồn Trương Ba). Ông có ốm đau gì không? Một tuần nay tôi bị canh giữ chặt quá, không xuống đánh cờ với ông được, nhưng ông đốt hương gọi, đoán là ông có chuyện khẩn, tôi liều mạng xuống ngay. Có việc gì thế?

Hồn Trương Ba
(Sau một lát) Ông Đế Thích ạ, tôi không thể tiếp tục mang thân Anh hàng thịt được nữa, không thể được.

Đế Thích
Sao thế? Có gì không ổn đâu?

Hồn Trương Ba
Không thể bên trong một đàng bên ngoài một nẻo được. Tôi muốn được là tôi toàn vẹn.

Đế Thích
Thế ông ngỡ tất cả mọi người đều được là mình toàn vẹn ư? Ngay cả tôi đây. Ở bên ngoài, tôi đâu có được sống theo những điều tôi nghĩ bên trong. Mà cả Ngọc Hoàng nữa, chính người lắm khi cũng phải khuôn ép mình cho xứng với danh vị Ngọc Hoàng. Dưới đất trên trời đều thế cả, nữa là ông. Ông đã bị gạch tên khỏi sổ Nam Tào. Thân thể thật của ông đã tan rữa trong bùn đất, còn chút hình thù gì của ông nữa đâu.

Hồn Trương Ba
Sống nhờ vào đồ đạc, của cải người khác đã là chuyện không nên, dằng này đến cái thân tôi cũng sống nhờ Anh hàng thịt. Ông chỉ nghĩ đơn giản là cho tôi sống nhưng sống như thế nào thì ông chẳng cần biết!

Đế Thích
(Không hiểu) Nhưng mà ông muốn gì?

Hồn Trương Ba
Ông từng nói: Nếu thân thể người chết còn nguyên vẹn, ông có thể làm cho hồn người đó trở về. Thì đây, (Chỉ vào thân mình) thân thể Anh hàng thịt còn lành lặn nguyên xi, tôi trả lại cho anh ta. Ông hãy làm cho hồn anh ta sống lại với thân xác này.

Đế Thích
Sao có thể đổi tâm hồn đáng quý của bác lấy chỗ cái phần hồn tầm thường của Anh hàng thịt?

Hồn Trương Ba
Tầm thường nhưng đúng là của anh ta, sẽ sống hoà thuận được với thân anh ta, chúng sinh ra để sống với nhau. Vả lại..còn chị vợ anh ta nữa. Chị ta thật đáng thương…

Đế Thích
Nhưng thế hồn ông muốn trú vào đâu?

Hồn Trương Ba
Ở đâu cũng được, chứ không ở đây nữa. Nếu ông không giúp, tôi sẽ ..tôi sẽ..nhảy xuống sông hay đâm một nhát dao vào cổ, lúc đó thì hồn tôi chẳng còn, xác Anh hàng thịt cũng mất..

Đế Thích
Sao ông lại tính nước ấy? rắc rối thật! Tôi đã phạm phép giờ một lần. Trên thiên đình người ta còn đang treo tội tôi đấy để chờ xét xử. Tôi chẳng sợ, họ doạ thế chứ chắc gì đã làm gì được tôi. Trị tội hết thiên hết thần thì lấy gì cho dân chúng họ thờ! Cái khó nghĩ bây giờ là sắp xếp cho hồn ông nhập vào đâu đây? (Đi lại suy nghĩ bỗng lắng nghe) Có tiếng khóc ran từ đâu lên đấy nhỉ? Từ nhà ai?

Hồn Trương Ba
(Nhìn ra ngoài) Từ phía nhà Lụa, mẹ cu Tỵ. Thằng cu Tỵ ốm nặng. Trời, hay là…

(Cái Gái chạy vào, nước mắt đầm đìa)

Cái Gái
(Gọi thất thanh) Mẹ, mẹ ơi..Cu tỵ…cu Tỵ chết rồi! (Oà khóc rồi chạy đi, chị con dâu chạy theo)

Đế Thích
(Nhìn ra ngoài) Cái nhà sau rặng cau kia phải không? Tôi vừa thấy hồn thằng bé bay vụt lên khỏi mái nhà, tan mờ ra như một làn sương mỏng. Cu Tỵ là đứa trẻ như thế nào?

Hồn Trương Ba
Con trai độc nhất của chị Lụa. Nó là bạn thân của cái Gái nhà tôi. Thằng bé ngoan lắm, khôn lắm. Tôi rất quý nó mà nó cũng rất thân với tôi. Dĩ nhiên, đấy là trước kia… Nhưng sao nó lại phải chết?

Đế Thích
Kiểu này chắc lại do hai ông Nam Tào Bắc Đẩu tắc trách gạch tên bừa, hoặc cũng do bà Vương Mẫu ép, bà ấy không ưa trẻ con. Lệnh của bà ấy thì chẳng ai cưỡng đựơc. (Bần thần nghĩ ngợi). A hay quá! Tôi nghĩ ra rồi! ông Trương Ba! Tôi sẽ giúp ông lần nữa! Ngay bây giờ đây, ông sẽ trả cái thân thể này cho Anh hàng thịt, tôi sẽ làm cho hồn ông nhập vào xác cu Tỵ. Như vậy Anh hàng thịt được sống, hồn ông vẫn có chỗ trú mà cái thân thể bé nhỏ của cu Tỵ cũng không mất đi. Ông thấy được không?

Hồn Trương Ba
Nhập vào xác cu Tỵ? Tôi?

Đế Thích
Chứ sao? Ông với Anh hàng thịt là hai người xa lạ còn ông với thằng cu Tỵ lại đã từng quấn quýt quý mến nhau, ông sống trong thân thể thằng bé chắc sẽ ổn..

Hồn Trương Ba
Ông cho tôi suy nghĩ một lát đã.. Việc này bất ngờ quá! (Ngồi xuống, nghĩ ngợi). Nhập vào cu Tỵ (Lẩm bẩm). Tôi một ông già gần sáu mươi, cu Tỵ còn chưa bắt đầu cuộc đời, còn đang tuổi ăn, tuổi lớn chạy nảy vô tư.. Có ổn không nhi? (Nhắm mắt lại) Thử hình dung xem nào.. sẽ phảỉ giải thích cho chị Lụa: Tôi không phải là con chị, chị ấy sẽ không nguôi thương nhớ con.. Có khi tôi còn phải sang nhà chị Lụa ở..Rồi còn hàng xóm, lý trưởng, trương tuần… Bao nhiêu sự rắc rối. bà vợ tôi, các con tôi sẽ nghĩ ngợi cư xử thế nào khi chồng mình bố mình mang thân một đứa trẻ lên 10? Làm trẻ con không phải dễ! Mà cái Gái nhà tôi nó sẽ nghĩ thế nào?

Đế Thích
Chắc nó sẽ thích. Nó thân với cu Tỵ mà.

Hồn Trương Ba
(Lắc đầu) Sợ chỉ càng oái oăm rắc rối hơn. Trẻ con phải ra trẻ con, người lớn phải ra người lớn. Thằng cu Tỵ bỗng thành ông nội, đời nào con bé chịu. Tôi đã lường trước thấy bao sự không ổn, ông Đế Thích ạ!

Đế Thích
Trong thân của đứa bé ông sẽ có cả một cuộc đời trước mặt.

Hồn Trương Ba
Để rồi chẳng bao lâu nữa, bà nhà tôi, bạn bè cùng lứa với tôi như bác Trưởng Hoạt lần lượt sẽ nằm xuống, mình tôi vẫn phải sống suốt bao năm tháng dằng dặc. Mình tôi giữa đám người hậu sinh. Những gì chúng thích thì tôi ghét những gì tôi thích thì chúng chẳng ưa. Tôi sẽ như ông khách ngồi dai ở nhà người ta, mọi khách khứa đã về cả rồi, mình vẫn dầm dề nán lại. Tôi sẽ bơ vơ lạc lõng hoặc sẽ trở nên thảm bại đáng ghét như kẻ tham lam, một kẻ lí ra phải chết từ lâu rồi mà vẫn cứ sống cứ trẻ khoẻ, cứ ngang nhiên hưởng thụ mọi thứ lộc trời. Vô lý lắm! Không! Tôi không thể cướp cái thân thể non nớt của cu tỵ (Nhìn ra ngoài). Tiếng chị Lụa gào khóc nghe đứt ruột! Mất đứa con chị ấy làm sao sống được? (Đột ngột) Ông Đế Thích? Hồn cu Tỵ bây giờ ở đâu?

Đế Thích
Tôi đã nói với ông rồi, ra khỏi thân xác hồn chẳng còn là gì nữa!

Hồn Trương Ba
Ông hãy đưa hồn cu Tỵ về nhập lại vào xác nó, cho nó được sống lại!

Đế Thích
Không được! Việc cu Tỵ..chắc chắn đã có lệnh của bà Vương Mẫu..

Hồn Trương Ba
Ông hãy cứu sống nó! Ông phải cứu nó! Ông có biết đứa con đối với người mẹ là thế nào không? Còn to hơn cả ý muốn của bà Tây Vương Mẫu nhà ông. Ông Đế Thích ạ, vì trẻ con ạ. Vì con trẻ! Ông hãy gúp tôi lần cuối cùng. Tôi sẽ không bao giờ làm phiền ông nữa, không đòi ông điều gì nữa. (Lấy bó hương ra). Đây! (Bẻ gãy cả bó)

Đế Thích
Ông Trương Ba (Đắn đo rất lâu rồi quyết định) Vì quý mến ông, tôi sẽ làm cu Tỵ sống lại dù có bị phạt nặng.. Nhưng còn ông, rốt cuộc ông muốn nhập thân thể ai?

Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt
(Sau một hồi lâu) Tôi đã nghĩ kĩ, (Nói chậm và khẽ). Tôi không nhập vào hình thù của ai hết. Tôi đã chết rồi, hãy để tôi chết hẳn!

Đế Thích
Không thể được! Việc ông phải chết chỉ là một nhầm lẫn của quan thiên đình. Cái sai ấy đã được sửa bằng cách làm cho hồn ông sống lại.

Hồn Trương Ba
Có những thứ sai không thể sửa được. Chắp vá gượng ép chỉ càng làm sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác. Việc đúng bây giờ còn làm kịp là làm cu Tỵ sống lại. Còn tôi, cứ để tôi chết hẳn.

Đế Thích
Không, ông phải sống, dù với bất cứ giá nào!

Hồn Trương Ba
Không thể sống với bất cứ giá nào được, ông Đế Thích ạ! Có những giá đắt quá không thể nào trả được.. Lạ thật từ lúc tôi có đủ cam đảm đi đến quyết định này tôi bỗng thấy mình lại là Trương Ba thật, tâm hồn tôi trở lại thanh thản trong sáng như xưa…

Đế Thích
Ông có biết ông quyết định điều gì không? Ông sẽ không còn lại một chút gì nữa, không được tham dự vào bất cứ vui buồn gì! Rồi đây ngay cả sự ân hận về quyết định này ông cũng không có được nữa.

Hồn Trương Ba
Tôi hiểu. Ông tưởng tôi không ham sống hay sao? Nhưng sống thế này còn khổ hơn là cái chết. Mà không phải chỉ một mình tôi khổ! Những người thân của tôi cũng phải khổ vì tôi. Còn lấy lý lẽ gì khuyên thằng con tôi đi vào con đường ngay thẳng được? Cuộc sống giả tạo này có lợi cho ai? Hoạ chăng chỉ có lão Lý trưởng và bọn trương tuần hỉ hả thu lợi lộc! Đúng chỉ có bọn khốn kiếp là lợi lộc.

Đế Thích
Tôi không phải là kẻ khốn kiếp… Tôi quý mến ông.. Tôi sẽ chẳng bao giờ được đánh cờ với ông nữa ư? Nhờ ông đánh cờ với tôi, người trên trời dưới đất mới biết tôi cao cờ thế nào! Ngoài ông ra không ai dám đọ cờ với tôi. Ông chính là lẽ tồn tại của tôi!

Hồn Trương Ba
Vì để chứng minh ông tồn tại mà tôi cứ phải tiếp tục sống cuộc sống không phải là tôi ư? Không, ông phải tồn tại lấy chứ!

Đế Thích
Nhưng không đánh cờ, Đế Thích sẽ không còn là Đế Thích.

Hồn Trương Ba
Người ta đánh cờ là để rèn luyện tâm trí, để sảng khoái minh mẫn hơn mà sống! Còn ông đánh cờ chỉ để chứng tỏ mình là tiên cờ! Nói thật với ông: Nếu còn tiếp tục sống, tôi cũng chẳng thích đánh cờ với ông nữa. đánh cờ với ông chán lắm. Không có gì chán bằng đánh cờ với tiên.

Đế Thích
(Suy nghĩ) Con người dưới hạ giới các ông kì lạ thật.

Hồn Trương Ba
Ông hãy trả lời đi! Ông có giúp tôi không? Nếu ông từ chối, tôi sẽ…Tôi đã nhất quyết. Ông phải giúp tôi!

Đế Thích
Trả thân xác này cho Anh hàng thịt..và thế là..

Hồn Trương Ba
Không còn cái vật quái gở mang tên hồn Trương Ba da hàng thịt nữa.

(Nam Tào Bắc Đẩu hiện ra)

Bắc Đẩu
Ông Đế Thích, Ngọc Hoàng người sai chúng tôi tìm ông gấp, mang tới cho ông hai cái lệnh. Một là:

Nam Tào
Ngọc Hoàng tha cho ông cái tội nhập hồn Trương Ba vào xác hàng thịt, cho phép hồn tên Trương Ba tiếp tục sống trong thân hàng thịt. Có nghĩa là từ nay việc đó đã coi là hợp pháp, không trái lẽ trời nữa.

Bắc Đẩu
Lệnh thứ hai: Cấm tiên Đế Thích từ nay không được làm phép màu gì dưới hạ giới nữa. Một lát nữa, đúng lúc mặt trời lặng, nếu Đế Thích không có mặt ở thiên đình, sẽ phải nhận một hình phạt nặng nhất mà một người trên thiên đình phải chịu là: Sẽ bị lưu đày xuống hạ giới vĩnh viễn, sẽ không được hưởng sự bất tử của các vị tiên.

Nam Tào
Chỗ bạn bè với nhau, chúng tôi bảo thật: Ông phải trở về thiên đình mau lên và nhất là chớ có tham dự vào việc rắc rối gì nữa. cả thiên đình họ xôn xao lên, nhiều người rất tức giận. Họ bảo những việc rắc rối ông gây ra, làm lung tung đảo lộn cả phép giời, sẽ dẫn đến việc dân dưới hạ giới chúng khinh giời, từ nay ai còn sợ giời nữa!

Đế Thích
Họ không sợ từ lâu, các ông không biết đấy thôi.

Bắc Đẩu
Ông Đế Thích, sắp mặt trời lặn rồi! Không chần chừ được nữa! Chúng tôi về trước đây!

Nam Tào
Lần này thì chúng tôi không còn dám bao che gì cho ông nữa đâu!

Bắc Đẩu
Mà chúng tôi chuă hề bao che cho ông bao giờ cả. Nói đúng hơn chúng tôi chẳng liên quan gì tới ông, chúng tôi sẽ thưa với Ngọc Hoàng như vậy! Chúng tôi không thể liên luỵ vì ông được.

(Nam Tào và Bắc Đẩu biến đi)

Đế Thích
Lũ hèn (với hồn Trương Ba). Thế là trời cho phép ông mang thân hàng thịt rồi đấy!

Hồn Trương Ba
Trời có cho phép, tôi cũng chẳng cho phép mình. Ông Đế Thích, ông phải nhanh nhanh lên, cho cu Tỵ mau được sống lại và tôi được…

Đế Thích
(Nghẹn ngào) Bác Trương Ba..(Nhìn nét mặt quả quyết của Trương Ba). Thôi được!

Hồn Trương Ba
Bác nên sang nhà chị Lụa báo trước để cu Tỵ sống lại mọi người khỏi kinh hoàng.

Đế Thích
(Nhìn ra ngoài trời) Sắp tắt nắng! Như vậy phép màu cho hồn bác lìa khỏi xác và hồn hàng thịt nhập vào tôi phải làm từ bên nhà chị Lụa mới kịp đúng trước lúc mặt trời lặn. Tôi phải đi ngay! Chúng ta chia tay nhau.

Hồn Trương Ba
Tôi chờ phép màu của bác ở đây!

Đế Thích
Bác còn một lúc để thu xếp sửa soạn.

Hồn Trương Ba
Có gì mà phải thu xếp. Trong chuyến đi này, người ta chẳng có hành lý gì mang theo. Tôi đã sẵn sàng. Bác hãy đi đi. Nhờ bác nói với vợ con tôi đang ở bên nhà cu Tỵ rằng: Hãy về nhà mau, tôi muốn gặp!

Đế Thích
Bác Trương Ba, bác đã dạy tôi những điều mà trên thiên đình tôi không được học bao giờ. Lát nữa sẽ là phép màu cuối cùng của ông tiên Đế Thích! Bởi vì..bởi vì bác ạ, tôi sẽ không trở về giời nữa đâu!

Hồn Trương Ba
Sao?

Đế Thích
Họ không cho mà tôi thì cũng chẳng thiết về. Tôi chán cõi giời lắm rồi. Tôi sẽ ở lại đây làm một con người, sống một cuộc sống của con người trần thế…

Hồn Trương Ba
Nhưng bác..bác..sẽ..

Đế Thích
Sẽ không được bất tử? Thì cái đó cũng như bác, như tất cả mọi người. Bất tử, cái đó cũng mệt lắm! Chỉ hiềm một nỗi: Xưa nay tôi là tiên trên trời, trần gian của các bác thì ghê gớm, bí hiểm tôi lo không sống nổi. Hay là…bác Trương Ba ạ..hay là… tôi nhập hồn bác vào thân xác tôi, ta cùng sống nhé?

Trương Ba
Tôi không sống trong xác Anh hàng thịt được, không mang thân đứa trẻ được, cũng không thể mang thân một ông tiên được. Rất cám ơn bác nhưng không được đâu! Bác cứ sống với thân bác, hồn bác rồi bác sẽ tìm được cách sống trong cõi đời ghê gớm nhưng lý thú này…Can đảm lên bác Đế Thích, chú bác sung sướng (Tới bên Đế Thích). Vĩnh biệt bác!

Đế Thích
(Nghẹn ngào) Vĩnh biệt bác! (Họ lặng nhìn nhau rồi Đế Thích hấp tấp đi)

Trương Ba
(Một mình) Còn một lúc nữa.. U thằng Cả có về kịp không? (Nhìn xuống thân thể). Thế là anh sắp không phải mang hồn tôi nữa rồi, thân thể Anh hàng thịt ạ! Đã có lúc tôi ghét giận anh nhưng giờ đây khi sắp rời khỏi anh, không hiểu sao tôi bỗng thấy ngậm ngùi. (Ngắm nghía cánh tay, cổ tay). Ba tháng mang hồn tôi, thân anh gầy hẳn đi mà hồn tôi thì cũng suýt nữa suy sụp tan nát cả. ta chia tay nhau vậy. Anh sẽ về gặp lại chị vợ anh…(Chạnh buồn). Người đàn bà ấy cũng lạ thật! Anh cho tôi gửi lời chào chị ấy (Bâng khuâng). Chị ấy có nhớ gì tới tôi không? Anh có thay đổi tâm tính đi không để chị ấy đỡ khổ. Giờ thì chị ấy sẽ đòi anh thay đổi tâm tính đấy! (Nhìn xuống chân) Ở bắp chân anh có một vết xước khá sâu, do ban sáng tôi vô ý vấp phải gốc cây nhọn. Bà vợ tôi đưa tôi lá thuốc, tôi đã dịt nửa lá còn nửa lá (Lấy gói thuốc trên bàn cho vào túi áo) Anh cầm về tối dán nốt cho chóng khỏi.. (Đứng dậy) Mặt trời sắp lặn (Mừng rỡ).. Kìa, u nó đã về! (Gọi to) bà nó ơi! U thằng Cả ơi! (Bà vợ vào) Bà lại đây, ngồi xuống cạnh tôi một lát. Tôi sắp..tôi sắp..xa mình, lần này thì xa hẳn!

Vợ Trương Ba
Ông nói sao?

Hồn Trương Ba
Lần này, tôi kịp từ biệt bà. Nỗi khổ vì chồng chết, bà phải chịu đựng những hai lần. Nhưng lần này, không nên khóc, bà nhi?

Vợ Trương Ba
Ông nói gì, tôi không hiểu! Ai bắt ông chết?

Hồn Trương Ba
Chẳng ai bắt cả. Cần phải thế! Chính bà sẽ thấy thế là phải!

(Chị con dâu đứng sau bà mẹ từ lúc nào)

Hồn Trương Ba
Con dâu của thầy, con chả từng nói: “Làm sao giữ được thầy nguyên vẹn là thầy của chúng con xưa kia”. chỉ có cách này thôi.

Chị con dâu
Con hiểu thầy. Nhưng thầy ơi! (Chạy tới gục vào vai hồn Trương Ba) Con thương thầy..

Hồn Trương Ba
Tội nghiệp con, con tốt lắm! Thằng Cả của thầy nó làm khổ con nhiều!

(Anh con trai vai đeo, tay ôm nhiều đồ đạc, làn bọc lỉnh kỉnh, từ ngoài vào đứng sững bên cửa nhìn hồn Trương Ba)

Hồn Trương Ba
Cả, may con về kịp, chỉ giây lát nữa thôi, thầy sẽ phải đi!

Anh con trai
Đi đâu?

Hồn Trương Ba
Đi xa lắm, đi mãi mãi. Đây là những lời cuối cùng thầy nói với con. Cả, bỏ đống đồ đạc trên mình con xuống, lại gần đây với thầy. Bởi những đồ đạc ấy chẳng giữ được thầy ở lại.

(Anh con trai buông đồ đạc xuống bước tới gần)

Hồn Trương Ba
Thế, như ngày nào hai cha con ta bắt đầu khai phá, gieo vỡ khu vườn. Con nên nhớ một điều: so với lẽ sống chết của cuộc đời, mọi thứ của cải đều vô nghĩa hết. Chỉ có lòng thầy u yêu thương các con, lòng các con yêu thương nhau là đáng kể. Cả ơi, con hãy tìm lại tâm hồn thằng Cả ngày nào của thầy.. Nếu không, con chết mất! Cũng vì lẽ đó mà thầy ra đi.. bà và các con nhớ chăm sóc khu vườn, nuôi dậy cái Gái cho thật cẩn thận. Mong sao bọn trẻ sau này được sung sướng! (Với vợ). Cuộc đời mỗi chúng ta rồi sẽ qua đi, nhưng cái ngày tôi gặp bà ở bến Tằm năm xưa thì còn lại mãi…

Vợ Trương Ba
(Lao đến) Ông, ông ơi!

Hồn Trương Ba
(Bỗng thấy trong người choáng váng) Đã đến lúc rồi ư? Sao nhanh thế? Ông Đế Thích! Khoan! Khoan đã! Cho tôi một lát nữa! Tôi còn muốn ra thăm khu vườn.. (Hốt hoảng). Tôi chưa gặp cái Gái. Tôi chưa gặp ông Trưởng Hoạt. Khoan đã! Cho tôi sống! (Ôm đầu). Không kịp nữa rồi! Mặt trời đã lặn… Sao tất cả bỗng tối sầm (Tìm nắm tay vợ) bà! (Gục xuống).

Vợ Trương Ba
Ông Trương Ba! Ông Trương Ba!

Chị con dâu
Thầy!

Anh con trai
(Kêu to) Thầy! (Nấc lên) Thầy ơi! Con sẽ nghe lời thầy, sẽ lại là thằng Cả xưa kia của thầy..Thầy ơi!

(Thân Anh hàng thịt bây giờ đã mang hồn Anh hàng thịt từ từ ngồi dậy ngơ ngác nhìn quanh)

Anh hàng thịt
Ơ! Mình ở đâu thế này?

Vợ Trương Ba
Ông Trương Ba!

Anh hàng thịt
Trương Ba nào? Bà là ai? Mụ vợ tôi đâu? (Nhìn quanh) Sao tôi lại ở đây? Mẹ kiếp! Mình đang đau bụng nằm trên giường, mụ vợ đang đi lấy cái hoả lò cho mình! Mụ ấy đâu? Mà hết hẳn đau bụng rồi! Mẹ kiếp, quái thật! Hay là giống như mấy lần trước, mình say rượu rồi bạ đâu lăn cha nó ra đấy ngủ? (Nhìn ra ngoài) Sắp tối rồi! Chết thật! hai con lợn mới xẻ, thịt thà còn vứt bừa ở nhà, khéo ôi ra thì chó nó mua! (Hấp tấp định chạy đi, bà vợ Trương Ba luống cuống ngăn lại)

Vợ Trương Ba
Ông đi đâu? Mà .. ông là ai?

Anh hàng thịt
Là Hợi bán thịt lợn chứ còn ai nữa! Nhưng sao mình thấy trong người bức bối lộn xộn thế nhi? (Lắc lắc vai, đạp tay vào trán). Vừa xảy ra chuyện gì? Như có ai vừa đến làm đảo lộn lung tung cả. Chịu không nhớ ra! Cứ phải chạy về nhà đã! (Chạy đi)

Vợ Trương Ba
(Hốt hoảng) Thế còn ông Trương Ba? Ông ở đâu? Ông Trương Ba ơi! Ông ở đâu (Chạy loanh quanh khắp nhà như tìm kiếm). Ông ở đâu?

(Đèn tắt, chuyển cảnh)

VIII. ĐOẠN KẾT

(Vườn cây rung rinh ánh sáng. Ở một góc nhà đó hiện lên cảnh tượng cu Tỵ đang ôm chầm lấy mẹ. Chị Lụa cuống quýt vuốt ve con.. Bà vợ Trương ba xuất hiện ở phía trước sân khấu)

Vợ Trương Ba
Ông ở đâu? Ông ở đâu?

(Giữa màu xanh vườn cây, Trương Ba chập chờn xuất hiện)

Trương Ba
Tôi đây bà ạ! Tôi vẫn ở liền ngay bên bà đây, ngay trên bậc cửa nhà ta, trong ánh lửa bà nấu cơm, cầu ao bà vo gạo, trong cái cơi bà đựng trầu, con dao bà rẫy cỏ… Không phải mượn thân ai cả, tôi vẫn ở đây trong vườn cây nhà ta, trong những điều tốt lành của cuộc đời, trong mỗi cây cái Gái nâng niu..

(Dưới một gốc cây hiện ra cu Tỵ và cái Gái)

Cái Gái
(Tay cầm một trái na) Cây na này ông nội tớ trồng đấy! Quả ta mà ngon lắm. A! ta ăn chung nhé! (Bẻ quả na đưa cho cu Tỵ một nửa. Đôi trẻ ăn ngon lành. Cái Gái lấy những hạt na vùi xuống đất)

Cu Tỵ
Cậu làm gì thế?

Cái Gái
Cho nó mọc thành cây mới! ông nội tớ bảo vậy. Những cây sẽ nối nhau mà lớn khôn. Mãi mãi…

HẾT

bài đã đăng của Lưu Quang Vũ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)