Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
chỉ ăn và ngủ là ưu trội
ăn từ siêu thị, từ chuyển phát nhanh, cho tới tủ lạnh
ăn từ nhà bếp lên trên mạng
ăn vào cả giấc mơ và sự ám ảnh béo phì
Con nước lên đầy, con nước vơi
Kẽo kẹt vũng lầy đêm rất mỏng
Thu bồn rên truy quất vó đêm trăng
Oằm oặp bầy ếch xanh nhú mồm hút sóng
tôi già/lão, mỗi ngày cứ hú
dụng cảm xúc đầy thú tính, bày
trên ngôn ngữ tất nhiên dày
ảo diệu, khó hiểu. làm mày mặt luôn
Qua lần cửa kính trong suốt
Không thể nào cách ly nỗi nhớ gia đình quặn thắt
Xe quân sự chở 61 thi thể hỏa táng ở Bergamo
Dưới làn mưa tuyết lạnh căm
làm sao động cỡn một mình
đẩy đưa ngả ngớn bình minh ngủ vùi
biết đâu có mấy thằng đui
bám chân ảo ảnh… liếm môi khát thèm
Một con chim đơn độc
Đậu trên dây điện đường
. . .
Social isolation!
bốn mươi lăm năm dài hun hút lặng lẽ trôi
trôi qua trôi qua buổi chiều cách ly (hay ủ bệnh?)
đường phố vắng tênh, sạch đến lạnh người
thời đại dịch covid-19 kéo màn, trùm chăn thế giới
ngày mai đi test mà âm
đạo vừa mừng rỡ nẩy mầm bốn phương
lỡ mà xui xẻo có dương
Đời sống này và thế giới bên kia
Tất cả đang bật sống
Từ giường bệnh, ghế đợi phòng khẩn cấp
Từ hành lang mùi thuốc tẩy
Khi ông ta bước đi rồi, tôi hái một cánh hoa trắng. Tôi không hiểu gì cả. Tôi không nhớ gì cả. Nơi đây như chiêm bao và mọi người như không có thật. Buổi sáng quá rộng, trời quá trong làm tôi ngạt thở, tưởng như ai đặt những miếng bông gòn rất êm trên mũi.
Nhà bên trong không có ai. Hoán điên cài bó hoa mắc vào khe hai cánh cổng. Xong rất từ từ như phim quay chậm dịu dàng hôn vào cánh cổng rồi bước đi. Khi bước đi Hoán quay lại nhìn tôi với cặp mắt to lông mày rậm mái tóc bù xù, rồi rảo bước tiếp về cuối dốc Bà Triệu.
“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”
Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:
“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”
Những dòng cổ thư thật như cây vườn hoang, mọc vô số, chằng chịt, đan chéo, quấn quít trên các lối đi có khi tưởng chừng không có lối ra, nhưng nếu tìm lại, kỹ hơn, sẽ thấy trên lối ra đó, có một người khuôn mặt tử tế, vui vẻ, với nụ cười, sẵn sàng chỉ đường cho mình ra khỏi khu rừng.
Con vi trùng mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn hồng ngọc, đi rón rén quanh sân khấu.
Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ.
Sáng nay tôi dậy lúc 3 giờ
Tôi xuống bếp
Cầm chiếc ly lên
Bỏ chiếc ly xuống
Cố giải mã cơn ác mộng đêm qua
Thấy mình nằm trong một bịch nylon
Trong hằng trăm bịch xác chờ hoả thiêu
Tôi dán mắt vào iPhone
Đọc các bản tin về dịch corona
Nếu ngày mai không tận thế
Tôi sẽ thõng tay xuống chợ
Đem bán hết những bài thơ tình
Những bài thơ dở hơi
xe cứu thương chạy ngang qua phố
thanh âm như xé tai
thân người nằm yên
đau đớn với con siêu vi trùng mang hình vương miện
Treo ngược xuống như từng hàng giẻ rách dơ dáy
Rồi nhe răng cười trong giấc ngủ.
Dơi!
Bên Trung Quốc dơi là biểu tượng của phúc lộc.
Đường từ Montréal tới Beyrouth
Thân phận nhi nữ mãi vật vờ
Độc tài Jean-Claude với đám mật vụ
Ai chọn giùm ai nỗi ngờ
Tôi tin bài hát tiếng Việt, giọng hát huyền thoại, một người làm thơ (Trần Dạ Từ), một người phổ nhạc (Phạm Đình Chương), một người hát (Thái Thanh), trong một lúc đã làm hai chúng tôi gần lại, hai kẻ lưu lạc kia, vốn không hề quen biết, nhờ một băng nhạc cũ bám bụi vàng thời gian mà vẫn có thể nhận ra nhau giữa giông bão cuộc đời.
Một ngày nọ, chúng tôi triệu tập một cuộc họp gia đình. Chúng tôi muốn quyết định một lần cho xong xem có nên giữ ông ngoại trong nhà cho đến khi con corona đã trở thành một chuyện của quá khứ không. Nếu vậy, chúng tôi phải bỏ phiếu.
Hoá ra trong lúc chàng gắng sức vẽ tranh, thế giới đã vào thời Coronavirus mà chàng không hề hay biết. Tuần lễ trước khi mua bánh mì và nước chai chàng còn được cô hàng tặng cho nụ cười răng khểnh, vậy mà hôm nay chính quyền đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp, ra lệnh cách ly toàn bộ
Sáng nay tôi phải ra tòa. Tôi là nhân chứng trong một phiên tòa hình sự. Tai nạn xảy ra hơn nửa năm rồi. Đi bộ đến ngã tư, tôi đứng chờ đèn đổi màu. Một chiếc xe leo hẳn lên lề, gạt tôi vào cột đèn, trước khi đâm sầm vào khung kính trạm ngừng xe buýt.
milan lây qua tam đảo
đúng là con corona
mì lát lây qua mì tôm
đầu đường lây qua xó chợ
váng nổi bên lề
những chiếc vỏ không tuôn ra khỏi thùng rác
người nhặt nhạnh tương lai
từ chối lời mời cấp cứu
Mạng Facebook, báo chí, ti vi loan tin Covid-19
trải dài vệt xám vây phủ bản đồ thế giới & Em trú ẩn
trong căn phòng kín cửa ở Daegu.
Bình Luận mới