Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Tất cả lịch sử phát sốt của chúng ta sẽ chẳng dẫn đến sự thấu hiểu gì,
sẽ chẳng giúp thân thể thấy rõ,
sẽ chẳng có cái nhìn
trong cặp mắt đồng tình, dẫu không có gì
Trên đường phố những bàn chân bước
Từng cặp, từng đôi lướt ngang
Trong khi ta, bơ vơ khốn khổ
Đen, vì ta đen nên ta buồn
Thân tình, chúng tôi vẫn thường nói chuyện về vấn đề kỳ thị – nam nữ, chủng tộc, tính dục, tuổi tác, v.v. – và cảm thấy hợp tính vì đa số đều có đồng quan điểm. Hai người, K và D, là nam đồng tính, cô M lớn tuổi hơn gốc người Latvia, còn tôi người Á châu duy nhất
Thằng Evaldo lớn lên trong trại tế bần. Nó sống với các dì phước. Dì phước Teresinha dạy nó học chữ, dì hay cho nó bánh kẹo và kể chuyện cho nó nghe. Một lần dì chỉ tay lên tượng Đức Mẹ nói đó chính là má của nó. Từ trên cao, má nó luôn luôn nhìn xuống nó bằng ánh mắt dịu dàng, trìu mến.
Trong văn học sử Hoa Kỳ có hai hiện tượng nổi bật với nhiều điểm giống nhau, đó là nữ văn sĩ Margaret Michell với cuốn “Gone With The Wind” (1936) và nữ văn sĩ Harper Lee, tác giả “To Kill A Mockingbird” (1960). Cả hai cuốn tiểu thuyết cùng có bối cảnh là miền Nam Hoa Kỳ, cùng khai thác đề tài xung đột chủng tộc (da trắng và da đen), cùng bán được mỗi cuốn hàng ba, bốn chục triệu ấn bản. Cả hai tác phẩm lại cùng được giải Pulitzer danh giá, đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, và dựng thành phim rất thành công, chiếm được nhiều giải Oscar
chúng tôi nhắm thẳng vào bà Zip, chúng tôi đi xuyên qua thân bà, và bà ta nhẹ nhàng bay lên cao, để lại tiếng cười lớn vọng xuống
rằng đời sống này chỉ là huyễn hoặc
Người ta có thể nhịn ăn
người ta có thể nhịn uống
được ba ngày
nhưng không nhịn thở
được 3 phút
Patricio Pron (1975- ) là nhà văn và nhà phê bình văn học người Á Căn Đình. Vào năm 2010, ông được tạp chí Granta của Anh Quốc (ấn bản tiếng Tây Ban Nha) chọn là một trong 22 nhà văn trẻ xuất sắc viết bằng tiếng Tây Ban Nha. Ông đoạt giải thưởng văn chương Alfaguara của Tây Ban Nha lần thứ 22
Khi được hỏi sau này ra trường làm gì, các sinh viên trả lời muốn trở thành ngôi sao Hàn Quốc, đi dự liên hoan phim Cannes, muốn du học nước ngoài, sau vài năm về làm thẩm phán hoặc đại biểu quốc hội.
Sau trận Đại Hồng Thủy, mọi người đều chết, trừ một người đàn ông da đen thuộc giống khỏe mạnh nhất. Là người cuối cùng, anh phải mang theo trên người tất cả những gì còn lại.
Trên cái bếp đổ nát của nhà anh do bị máy bay Assad bỏ bom, người họa sĩ và hai người bạn thực hiện một bức tranh tường cao 8 feet, tức 2.4 mét, để tỏ tình đoàn kết với niềm đau của những người bên Mỹ. Bức tranh vẽ khuôn mặt khắc khổ hằn đau đớn của nạn nhân Floyd, kèm theo câu van xin “Tôi không thể thở” của ông ta.
Tôi bắt đầu cảm thấy sợ đứa nhỏ này, dù biết nó là con trai tôi. Mang một đứa nhỏ kỳ quái như thế sau lưng, tôi linh tính chuyện không hay sắp xảy đến. Tôi nhìn quanh quất…
Không lẽ đây là định mệnh của chúng tôi?
Không lẽ màu đen và sự mất mát
là hai màu tương đồng ở nước Mỹ?
Nếu Malcolm đã không thể sửa được nó,
nếu Martin đã không thể sửa được nó,
Thắc mắc nổi bật, giữa mùa đại dịch, tràn ngập lời khuyên phải rửa tay thật sạch, nhiều lần mỗi ngày, phải đeo khẩu trang để tránh lây nhiễm theo đường miệng, trong khi Tin Mừng mô tả Chúa chữa bệnh bằng cách nhổ bọt xuống đất, lấy ngón tay di di để bọt với đất thành chất dẻo như bùn, rồi bôi lên mắt bệnh nhân. Chữa bệnh kiểu gì mà có vẻ mất vệ sinh, kỳ cục vậy?
Một người chồng bất ngờ về nhà lúc ban trưa, nhìn thấy vợ mình nằm trên giường với một người đàn ông khác, cả hai gần như trần truồng. Người chồng thản nhiên băng qua …
làm một người Mỹ vừa là một món quà tặng vừa là một bổn phận. (…) Nếu ta có một nhà lãnh đạo thực thụ, bà ta đã lưu ý chúng ta tới thỏa ước và mục tiêu chung của chúng ta. Mỹ quốc là một quốc gia đa chủng, chúng ta đến với nhau do cùng chung một viễn kiến hơn là cùng một quá khứ [nhấn mạnh của người dịch].
Tưởng nhớ nhà thơ Tô Thùy Yên
Nhà thơ, trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa ông mang cấp bậc thiếu tá, và tôi lúc đó em chỉ yêu anh binh nhì.– Cậu không có …
Những ngọn sóng đổ
kéo lui rồi đổ tiếp
nghe như tiếng đất rền
từ một thú lớn giậm chân*
Con cơ trái tim đảo qua đảo lại những mẫu tự, quay một vòng, ngừng lại ngay chữ E. Tôi lẩm bẩm, S, A, R, T, R,…E, Sartre? Giê Pi Sạc? Tôi hỏi. Rồi tôi …
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Có khi đọc xong tôi cầm lên
Như cầm trong tay trang thiết bị tinh vi mới nhất
Tôi lắp ráp nó vào kẽ hở
ngay khi đấy giả như
bỗng có phép mầu tôi
biến- tiếng ken két của
vòng quay luân hồi vang
vang ai yếu bóng vía
tưởng tiếng các mảnh kim
loại từ cái thành ngữ
Không gì ngạc nhiên khi cuộc săn lùng này dẫn cô
đến thú truy tìm những cô gái mũi thon trán cao.
Cũng chẳng gì lạ khi cô chợt nhận ra những thứ bôi ngoài da
không hữu hiệu và nhanh chóng bằng thuốc uống.
Em sắp chết, cô nói với giọng nhỏ nhẹ. Mái tóc dài mượt trải ngang trên gối, tạo khung cho khuôn mặt trái xoan mềm mại. Hai gò má trắng tinh khiết ẩn chút màu hồng ấm áp, và với đôi môi màu đỏ, khó mà nghĩ rằng cô ta sắp mất
Nếu bị bạn bất ngờ hỏi, “Bầu trời hôm nay màu gì?”, ông ấy sẽ phải lúng túng mất một vài giây mới có thể trả lời bạn, và thông thường những câu trả lời của ông sau đó đều không chính xác. Đôi khi để khỏi mất thì giờ, ông sẽ nói ngay bầu trời có màu xám tro
Ký ức tập thể của họ bắt đầu khai quật những điển tích mà họ đã từng đọc từ thời thơ ấu, những điển tích sâu kín và bí hiểm như vô thức, như chuyện Tôn Ngộ Không nhảy vạn dặm nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay năm ngón kiên cố như núi rừng của Đức Phật Như Lai. Họ nghĩ đến thảm kịch Macbeth không thoát được “rừng” Birnam biết đi ….
(ảnh: VL)
Trong giấc mơ nàng bảo. Nếu anh ngủ được trong đêm nay, anh sẽ thấy điều anh hằng mơ ước. Hai trăng sáng nằm cạnh nhau trên biển?
Cả ngày, hắn nôn nóng khi …
Cái không-còn đã có mặt, đến cùng với niềm sợ hãi, đã từng
nhẹ thênh, và không
như chân mù mò dọc biển vỡ, trong thân tôi đã sống qua
cái chưa-là mất mát
Harux và Harix đã quyết định không ra khỏi giường nữa: Họ yêu nhau điên cuồng và không thể rời nhau hơn sáu mươi hay bảy mươi xăng-ti-mét. Thế nên hay nhất là họ nằm luôn trên giường, không đếm xỉa gì đến những cú điện thoại từ thế giới bên ngoài nữa. Cái điện thoại vẫn nằm đó,
Bình Luận mới