Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện chớp Email bài này

Mười đêm mộng – Đêm thứ nhất


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 29.05.2020

 

 

 

 

clip_image002

 

 

 

Tôi đã mơ thế này :-

Tôi ngồi khoanh tay cạnh bên gối người con gái đang nằm, mắt nhìn lên. Em sắp chết, cô nói với giọng nhỏ nhẹ. Mái tóc dài mượt trải ngang trên gối, tạo khung cho khuôn mặt trái xoan mềm mại. Hai gò má trắng tinh khiết ẩn chút màu hồng ấm áp, và với đôi môi màu đỏ, khó mà nghĩ rằng cô ta sắp mất. Nhưng cô ta nói rõ, bằng giọng nhỏ nhẹ, rằng cô sắp chết. Tôi bắt đầu thấy mình đồng ý. Tôi cúi đầu hỏi, em có chắc không. Cô ta mở tròn mắt, trả lời, Phải, em sắp chết. Dưới hàng mi dài bao quanh đôi mắt to, ướt át, một màu đen thuần khiết nhất. Trong tận cùng sâu thẳm của hai vùng mắt đen thuần khiết đó, tôi thấy được hình bóng mình, sống động và rõ ràng.

Nhìn vào đôi mắt đen sáng ngời, sâu đến nỗi trông chúng gần như trong suốt, tôi không thể chấp nhận rằng cô ta sẽ chết. Đặt miệng xuống gần gối cô ta, tôi nói. Em không chết đâu, chắc chắn thế. Em sẽ ổn thôi, tôi nói. Em sẽ ổn thôi. Không, em sắp chết, cô ta khăng khăng nói, với cùng một giọng nhỏ, đôi mắt đờ đẫn nhưng chưa khép lại. Không làm được gì khác đâu.

Em có thể nhìn thấy mặt tôi không? Tôi hỏi, quan sát cô ta thật kỹ. Sao vậy, cô ta trả lời với một nụ cười, chẳng phải là bóng anh trong mắt à? Tôi đứng thẳng người lên, im lặng. Khoanh tay lại, tôi tự hỏi, thực sự cô ta có cần phải chết không.

Một thời gian sau, cô ta lại lên tiếng.

Khi em chết, xin hãy chôn em. Đào một khuôn đất dùng một vỏ hàu lớn. Sau đó đặt một mảnh sao rơi để đánh dấu nơi em nằm. Xong, xin anh ngồi chờ bên cạnh mộ. Em sẽ trở lại với anh.

Tôi hỏi cô ta khi nào sẽ được thế.

Như anh biết, mặt trời mọc. Sau đó, mặt trời lặn. Rồi, nó sẽ mọc trở lại, và sẽ lại lặn. Khi mặt trời đỏ đi ngang trời từ đông sang tây, từ đông sang tây, em sẽ… Anh có thể đợi em không?

Tôi gật đầu trong im lặng.

Trong giọng nói trầm lặng của cô ta, tôi nghe chừng chững chạc hơn. Xin anh chờ một trăm năm. Anh ngồi bên mộ em và đợi em một trăm năm. Em sẽ đến với anh, em hứa.

Tôi bảo cô ta tôi sẽ đợi. Bỗng nhiên, tôi thấy bóng hình tôi trong đôi mắt đen của cô – lúc nãy rất sống động và rõ ràng – bắt đầu mờ đi và đổi dạng, như ảnh trên một mặt nước tĩnh lặng vỡ dần khi bị khuấy động. Cô ta nhắm chặt mắt. Từ giữa hàng mi, một dòng nước mắt ứa ra trên má.

Tôi đi ra vườn, đào một cái hố bằng vỏ hàu. Vỏ rất sắc, có cạnh cong và mịn. Hạt ngọc trai bên trong vỏ sáng lấp lánh dưới ánh trăng với từng mảnh đất tôi gỡ ra. Mùi đất ẩm trong không khí. Sau một thời gian, tôi đã đào xong hố đất. Tôi hạ thân cô ta vào đó, rồi trải đất mềm lên trên. Hạt ngọc trai bắt được ánh trăng mỗi lần tôi dùng vỏ trai làm mượt nấm đất.

Đắp xong, tôi tìm được một mảnh vỡ từ sao rơi, có hình trái xoan. Tôi nghĩ các góc cạnh của nó đã bị bào mòn trong suốt thời gian dài rơi qua bầu trời, khiến nó trở nên trơn nhẵn. Khi tôi cầm mảnh sao vỡ và đặt nhẹ trên nấm đất, tôi cảm nhận được sự ấm áp của nó trên bầu ngực và trong tay.

Tôi ngồi lên phần đất có rêu, tay khoanh lại, nhìn chăm chăm vào bia mộ tròn. Tôi nghĩ, Đây sẽ là cách tôi đợi cô ta một trăm năm tới. Chẳng bao lâu, mặt trời mọc lên ở phương đông, đúng như cô ta đã nói. Một mặt trời lớn, màu đỏ. Rồi cuối ngày, một lần nữa đúng như cô ta đã nói, mặt trời lặn xuống ở phương tây. Nó vẫn đỏ ngay cả khi nó khuất khỏi tầm mắt. Một, tôi đếm.

Một thời gian sau, mặt trời màu đỏ thẫm từ từ mọc lên lại. Rồi nó lại lặng chìm xuống. Hai, tôi đếm tiếp.

Không thể nhớ tôi đã đếm bao nhiêu mặt trời như vậy. Tôi đếm và đếm, những mặt trời đỏ đi ngang qua đầu, nhưng một trăm năm vẫn chưa đến. Cuối cùng, nhìn chằm chặp vào bia đá tròn, lúc này đã phủ đầy rêu, tôi tự hỏi không biết mình có bị cô ta lừa dối không.

Vào lúc đó, một chồi xanh xuất hiện từ dưới tảng đá, mọc nghiêng dần về phía tôi. Không bao lâu, chồi đã lớn nhanh, dừng lại khi chạm đến ngực tôi. Trên đỉnh cuống, một nụ thuôn dài rủ xuống, nhẹ nhàng mở ra những cánh hoa. Một đóa hoa huệ trắng tinh khiết, có hương thơm ngào ngạt. Khi một giọt sương từ trời cao rơi trên cánh, đóa hoa trĩu đầu đung đưa qua lại. Tôi cúi xuống và hôn lên những cánh hoa trắng lạnh vì sương. Đứng thẳng người, nhìn lên bầu trời xa, tôi chỉ thấy một ngôi sao đang lấp lánh trong ánh bình minh.

Tôi chợt nhận ra rằng một trăm năm đã trôi qua.




vi lãng dịch “The First Night”, từ tập “Ten Nights Dreaming” (“Mười đêm mộng”, truyện Natsume Sōseki, nguyên tác tiếng Nhật Yume jūya, qua bản dịch tiếng Anh từ nhiều dịch giả)

clip_image004 Natsume Sōseki (1867-1916), nhà văn Nhật bản, được biết nhiều qua những tác phẩm Kokoro, Botchan, Wagahai wa Neko dearu (Tôi là một con mèo), Meian (Ánh sáng và bóng tối).

Tập truyện cực ngắn Yume Jūya (Ten Nights of Dreams) viết về mười giấc mộng, đăng nhiều kỳ trên báo Asahi Shimbun từ 25/7 đến 5/8/1908. Cũng được chuyển thành phim cùng tựa năm 2007, với mười đạo diễn khác nhau.

bài đã đăng của Natsume Sōseki


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)