Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện chớp Email bài này

Mười Đêm Mộng – Đêm Thứ Ba


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 8.06.2020

 

MuoiDemMong

 

 

Tôi đã mơ thế này :-

Tôi đang cõng một đứa nhỏ sáu tuổi trên lưng. Tôi biết chắc nó là con trai tôi. Tuy nhiên, điều khá lạ là nó bị mù và đầu nó không có tóc. Tôi hỏi nó, con bị mù từ khi nào, và nó trả lời, lâu lắm rồi. Nghe giọng, biết nó là một đứa nhỏ, nhưng nó nói giống như một người lớn, xem tôi như người cùng lứa.

Chúng tôi đi trên một đường đất hẹp, băng ngang một cánh đồng lúa xanh. Thỉnh thoảng thấy dáng một con hạc lóe lên trong bóng tối.

“Mình đến cánh đồng lúa rồi, phải không?” Đứa nhỏ hỏi tôi.

“Sao con biết?” Tôi hỏi, quay lưng nhìn nó.

“Tôi nghe tiếng mấy con hạc.”

Hai tiếng hạc vang lên, như nó nói.

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ đứa nhỏ này, dù biết nó là con trai tôi. Mang một đứa nhỏ kỳ quái như thế sau lưng, tôi linh tính chuyện không hay sắp xảy đến. Tôi nhìn quanh quất xem có nơi nào để có thể quẳng nó đi không. Tôi thấy một khoảng rừng rộng trong vùng tối phía trước. Mới vừa nghĩ việc bỏ nó ở đó, tôi đã nghe thấy tiếng cười khúc khích từ sau lưng.

“Có gì mà con cười vậy?” Tôi hỏi.

Đứa trẻ không trả lời, nhưng hỏi lại. “Tôi có nặng không?”

Không, tôi trả lời.

Và nó nói. “Tôi nghĩ tôi sắp trở nặng hơn đấy.”

Im lặng, tôi tiếp tục bước về hướng khoảng rừng. Con đường đất quanh co qua lại cánh đồng, khiến tôi không thấy dễ đàng đi đến nơi tôi muốn. Cuối cùng chúng tôi đến một ngã ba đường. Tôi dừng lại một lúc để nghỉ mệt.

“Có một tảng đá đánh dấu đường gần đây,” đứa nhỏ nói.

Quả thật, tôi nhìn thấy một cột đá nhỏ gần đó, vuông khoảng một gang tay và cao ngang bụng. Theo cột đá, ngã bên trái dẫn đến Higakubo và bên phải Hottahara. Chữ viết màu đỏ, nhìn thấy rất rõ trong đêm tối. Màu đỏ như bụng con kỳ nhông.

“Ông nên đi ngã bên trái,” đứa nhỏ nói. Nhìn sang hướng trái, tôi thấy bóng đen từ khu rừng tôi thấy lúc nãy đổ xuống trên đường. Tôi hơi lưỡng lự.

“Ông chờ gì?” Đứa nhỏ hỏi. Không làm khác hơn được, tôi bắt đầu đi dọc con đường nhỏ dẫn đến khu rừng, tự hỏi làm cách nào nó biết rõ nhiều thế dù mắt không thấy gì.

“Tôi không thích bị mù. Khó chịu quá,” tôi nghe giọng nói từ sau lưng.

“Không phải cha đang mang con phía sau à?”

“Tôi cám ơn ông đã mang tôi trên lưng, nhưng người ta hay cười nhạo tôi vì tôi mù. Ngay cả cha tôi cũng thế.”

Tôi không thể chịu đựng được nữa, muốn bước nhanh vào rừng và bỏ nó xuống khi có thể được.

“Đi một đoạn ngắn nữa, ông sẽ hiểu thôi. Tôi nhớ nó xảy ra trong một đêm như đêm nay,” nó lầm bầm, như thể nói với chính mình.

“Con nói chuyện gì?” Tôi hỏi, giọng khó chịu.

“Chuyện gì à? Làm như ông không biết,” đứa trẻ cười khẩy. Nghe thế, tôi cảm thấy như thể tôi đã biết, nhưng không rõ chuyện gì. Tôi cảm thấy tôi biết nó xảy ra trong một đêm như đêm nay. Tôi cũng cảm thấy rằng, một chốc nữa tôi sẽ hiểu thêm, rõ ràng hơn. Nhưng có gì đó khiến tôi nghĩ tôi không nên biết, và rằng sự hiểu biết này sẽ là một điều khủng khiếp. Vì vậy, bắt buộc tôi phải quăng bỏ đứa nhỏ đi, trước khi tôi tìm ra căn nguyên. Tôi bước nhanh hơn.

Trời đã mưa từ nãy giờ. Con đường càng lúc càng tối. Nhưng đứa nhỏ bám trên lưng tôi phản chiếu ánh sáng, như một tấm gương, tàn nhẫn vào mọi điểm nhỏ nhặt trong quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi. Hơn nữa, nó là con trai tôi. Mắt lại mù. Tôi thật tình không thể chịu đựng được nữa.

“Đây rồi, đây rồi. Ngay gốc của cây tuyết tùng đó.”

Tôi nghe giọng nói của đứa nhỏ rất rõ qua cơn mưa. Tôi dừng chân, trước khi biết mình phải làm gì. Khoảng hai mét trước mặt là một khoảng đen lớn, có hình dạng một cây tuyết tùng như lời đứa nhỏ nói.

“Ông đã làm thế ở gốc cây tuyết tùng đó, có phải không?”

“Đúng rồi,” tôi trả lời, không suy nghĩ.

“Vào năm thứ năm thời Bunka1, năm Thìn, phải không?”

Năm thứ năm thời Bunka, năm Thìn, tôi biết đúng như thế, như nó nói.

“Đúng một trăm năm trước, ông đã giết tôi ngay nơi này.”

Vừa khi nghe những lời này, tôi nhớ biết ngay: một trăm năm trước, năm thứ năm thời Bunka, năm Thìn, vào một đêm tối như đêm nay, ở gốc cây tuyết tùng này, tôi đã đâm chết một người mù. Nhận ra mình là một kẻ giết người, đột nhiên tôi thấy đứa trẻ trên lưng tôi nặng như một bức tượng đá Jizō2.

 

Chú thích:

1 Năm 1808, thời đại Bunka (tháng 1, 1804 – tháng 4, 1818)

2 Jizo (Địa Tạng), đức bồ tát cứu độ trẻ em

(ảnh trên mạng)

 

vi lãng dịch “The Third Night”, từ tập Ten Nights Dreaming (Mười Đêm Mộng), truyện Natsume Sōseki, nguyên tác tiếng Nhật Yume jūya, qua bản dịch tiếng Anh từ nhiều dịch giả

bài đã đăng của Natsume Sōseki


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)