Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Cánh Rừng Biết Đi


Viết theo một giấc mơ tháng Năm

Rene Magritte - Le secret du cortege
René Magritte, Le Secret du Cortège (1927)

Họ thân nhau đến nỗi ký ức và mọi giấc mơ của từng người đều là ký ức và giấc mơ của cả nhóm, và họ không thể nào phân biệt được đâu là kinh nghiệm đã trải qua, và đâu là ảo giác của vô thức. Họ sống trong một thế giới tương lai cực kỳ văn minh, nơi mà mọi mối liên hệ, truyền thông, từ cá nhân đến tập thể, đều có thể giải mã, cho nên ở trong thế giới đó không còn những áp chế của quyền lực, kinh tế, sự kỳ thị chủng tộc hay giai cấp, và ngay cả chiến tranh cũng không còn.

Trong thế giới này một nhà toán học cùng thời đại với họ đã phát minh ra một kỹ năng hầu có thể giải tỏa hết mọi bế tắc trong bất cứ một cuộc đàm thoại nào, bằng cách tăng cường khả năng đồng cảm và thương lượng cho cả đôi bên với tốc độ ánh sáng. Ngay cả trong tình yêu, những ý tưởng u uất, sâu kín nhất của người tình cũng có thể được đối tượng cảm nhận trong khoảnh khắc, do mỗi người chỉ cần đeo một cái máy nhỏ bằng hạt gạo vào tai, hay ngậm một “viên kẹo” có khả năng chuyển dịch nhịp thở của người đối diện thành ngôn ngữ tâm tư. Mọi tiếp xúc qua làn da, đôi môi, thể xác, là một cách tức khắc đọc người đối diện như đọc một bản tin. Mọi cá nhân đều trở thành cùng lúc thông dịch viên và tư liệu. Vì kỹ thuật đọc mọi đối tượng đã đạt trình độ cực kỳ tinh vi, và mọi vấn đề đều được rút ngắn hay thanh lọc trong khoảnh khắc thành ideagram hoặc ngôn ngữ tượng hình, trong xã hội này mọi công án Thiền và các lý thuyết của Roland Barthes đã bị phế thải. Đồng thời, tiểu thuyết và tiểu thuyết gia cũng bị tuyệt chủng như khủng long.

Mọi người trong thế giới này cũng biết cách đọc thiên nhiên để giúp họ tránh những thiên tai và làm lợi cho nền văn minh của họ. Trong thế giới này không gian rất trong sáng, thời tiết lúc nào cũng là mùa xuân, 21 độ Celsius, khí hậu miền biển, nhưng luôn luôn thăng bằng giữa khô và ẩm.

Nhóm bạn trong thế giới văn minh này gồm bốn người, Minh, Thạch, Mỹ và Hoàn một hôm rủ nhau đi nghỉ hè. Minh nói chàng nhìn thấy một cánh rừng âm u trong ký ức xa thẳm, hay đó là từ một giấc mơ cũng nên. Thạch nói cánh rừng này làm anh nghĩ đến hình ảnh Đế Thiên Đế Thích trong tiểu thuyết La Voie Royale của André Malraux. Mỹ nói tại sao Thạch lại có tiểu thuyết để đọc và đọc lúc nào, ở đâu, và André Malraux là ai, trong thời nào, quốc gia nào. Thạch nói không biết, chắc Đế Thiên Đế Thích cũng là từ ký ức, hay trong một giấc mơ mà cả nhóm cùng trải qua. Mỹ nói trong cánh rừng này có cả những tượng đá khổng lồ với những khuôn mặt thiên thu dài thoòng như chân dung Mai Thảo hay tượng đá moai của dân Rapa Nui ở Đảo Phục Sinh. Mỹ cũng không nhớ là đã đọc Mai Thảo ở đâu nhưng biết ông đã viết Bản Chúc Thư Trên Tận Đỉnh Trời. Hoàn nói Mỹ lẫn lộn địa lý rồi, làm sao mà các pho tượng ở Đảo Phục Sinh lại lạc vào Rừng Đế Thiên Đế Thích. Mỹ nói mọi sự đều có thể xảy ra từ nguyện ước của mình

Thế là Minh, Thạch, Mỹ và Hoàn hành hương đến cánh rừng mà nguyện ước tập thể của họ đã cho phép thành hình. Trong cách rừng âm u và cực kỳ oi bức này có một lúc họ lạc nhau. Đó là lần đầu mọi người trong bọn họ cảm nhận được khái niệm cô tịch, và nỗi sợ khủng khiếp, vì họ đã thấy trong lúc đi lạc là lúc họ bị chia lìa, dù giây phút này chỉ xảy ra trong khoảnh khắc. Lúc gần rạng sáng họ may mắn kiếm được nhau và do đó mừng khôn xiết. Rồi họ chia sẻ với nhau:

Minh: Tôi nghĩ sự cô tịch trong rừng thẳm không đồng nghĩa với im lặng. Tôi rất sợ, nhưng trong nỗi sợ đó tôi vẫn nghe thấy những âm thanh của đất và trời.

Thạch: Tôi nghe thấy tiếng ve kêu từ lòng đất, sự trườn mình của một con rắn trong hơi ẩm của cỏ, hay cũng có thể là tiếng gió xào xạc qua lá sồi.

Mỹ: Tôi nghe được tiếng hùm rống, và cánh dơi hút máu lướt nhẹ trong đêm, nhưng rừng tối quá, và tôi thấy như mình bị đui mù.

Hoàn: Cô tịch là không thấy sự vật, và không đọc được đối tượng, vì thế bị mất thăng bằng, làm ta phải tưởng tượng ra một hiện thực huyễn hoặc từ thông tin khiếm khuyết.

Trong lúc họ đang chia sẻ với nhau thì Minh chợt thấy hình như cánh rừng đang di chuyển, và những thân cây đang lừng lững tiến về phía họ. Ở trên cao những rễ cây ghì mái đền Đế Thiên bỗng ngo ngoe co dãn như trăn. Mỹ bỗng thét coi chừng mọi người ơi, những pho tượng Đảo Phục Sinh đang lao đầu về phía mình kìa. Thế là mọi người cắm đầu chạy, chạy mãi cho đến khi họ không còn thấy mặt đất rung chuyển dưới chân họ, khi rễ-trăn biến thành mây hồng, và những pho tượng Phục Sinh với khuôn mặt trầm tư đã hoán thân thành rặng núi im lìm trong ánh bình minh.

Lúc trở về nhà, cả bọn bị ám ảnh bởi khái niệm cô tịch và nỗi sợ khủng khiếp mà họ đã cảm nhận trong cánh rừng.

Rene Magritte - Les enfants trouvés - lithograph 1968
René Magritte, Les Enfants Trouvés (lithographe, 1968)

Họ cố định nghĩa cho mình sự hụt hẫng cảm thấy, khi hiện thực không còn đi đôi với trải nghiệm, khi họ bị tước đi khả năng đọc được đối tượng và môi trường.

Minh: Sự cô tịch mà tôi nhận thấy ở trong cánh rừng là một chìm đắm trong không gian nhiễu nhương và sống động. Nó làm thấy tôi nhớ lại ký ức xa xăm ở tuổi 13, khi tôi còn là một di dân mù tịt ngôn ngữ bản xứ ngồi trong lớp học nghe thầy giảng và học sinh cùng lớp phát biểu. Tôi không hiểu gì hết và cảm thấy vô cùng cô đơn. Nhưng trong không gian hỗn độn đầy âm thanh xa lạ đó, tôi đã lắng nghe hết sức tận tình và thấy bỗng dưng thế giới xung quanh như được tái tạo.

Thạch: Đối với tôi, sự cô tịch là giấc mơ đi dự lễ cầu hồn cho một người bạn rất thân, mà trong đó các sư tụng kinh tiếng Phạn. Tôi nghe nhưng không hiểu gì cả. Dù sao thì tôi vẫn cảm thấy bình an qua không gian tiếng Phạn với phiên âm Việt ngữ từ quyển kinh tôi cầm trong tay. Sự bình an đó là một cách chấp nhận định mệnh của mọi chúng sinh.

Mỹ: Sự cô tịch là khoảng trống giữa phong tục và những cấm kỵ không tên chưa được giải mã. Khoảng trống gây hoang mang vì ai muốn diễn dịch nó phải quyết định là điều gì sẽ được đặt tên và công nhận.

Hoàn: Sự cô tịch là biên giới nhập nhằng giữa thiên đường và phản thiên đường, utopiadystopia, ký ức và lãng quên.

Sau khi nhận thức được khái niệm cô tịch qua cách hiểu của từng người, nhóm bạn cảm thấy ngờ vực cái thế giới cực kỳ văn minh của họ, cùng khả năng hiểu biết với tốc độ ánh sáng. Họ nghĩ đến bức tranh Tiếng Thét của Edvard Munch như một nhắc nhở để bắt đầu trở lại.

Ký ức tập thể của họ bắt đầu khai quật những điển tích mà họ đã từng đọc từ thời thơ ấu, những điển tích sâu kín và bí hiểm như vô thức, như chuyện Tôn Ngộ Không nhảy vạn dặm nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay năm ngón kiên cố như núi rừng của Đức Phật Như Lai. Họ nghĩ đến thảm kịch Macbeth không thoát được “rừng” Birnam biết đi đã đến Dunsinane để phán xét kẻ lạm quyền. 

Minh, Thạch, Mỹ và Hoàn bắt đầu ngờ vực chuyện họ đã thoát khỏi cánh rừng Đế Thiên Đế Thích và những pho tượng khổng lồ của Đảo Phục Sinh. Biết đâu chuyện họ chạy thoát chỉ là một ảo giác. Biết đâu cánh rừng đã theo họ trở về nhà, và đang đứng đợi ở bên ngoài cánh cửa.

Một ngày kia, lâu lắm, sau lần nghỉ hè đến cánh rừng, lâu đến nỗi ký ức đã gần như trở thành huyền thoại, Minh, Thạch, Mỹ và Hoàn nghe thấy tiếng gõ cửa.


Đinh Từ Bích Thúy
05-24-20

bài đã đăng của Đinh Từ Bích Thúy


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)