Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
ngẫm cho cùng
rồi sẽ có lúc những người sống sót
hãnh diện mặc chiếc áo thun với hàng chữ tương tự
tôi sống qua thời đại dịch corona
Trong khi ta đang pha một gói mì thảm hại, lầm bầm
chuyển kênh lại nghe giọng điệu buồn nôn của tụi bí thư
hô hào dân tộc bò tới, bò lui trong cái mền kín mít.
Nếu cần thiết một sự tôn thờ
Bắt đầu và kết thúc hiển nhiên tổ quốc
Em có vú vê mông miếc em cứ việc lúc lắc
Tôi có tổ quốc tổ cò tôi cứ việc tôn thờ.*
Sự ngu ngốc, sai lầm, dâm tà, tham lam
Làm bá chủ tâm hồn ta và hành hạ cơ thể
Để ta nuôi dưỡng những hối tiếc nhẹ nhàng,
Như bọn ăn mày bồi bổ chí rận.
Thập niên 50, 60 rộ lên phim ảnh và ca nhạc vui nhộn – với tài tử ca nhạc Pat Boone. Chắc lứa tuổi sồn sồn khó thể nào quên ca khúc giựt sộp nổi tiếng Bernardine (Bợt Na Đìn).
Giấc ba giờ chiều ở San Marco. Cơn sốt trong huyết quản tôi và trên mặt đường phố. Người ta chạy ngược chiều với những túi giấy và bao tải. Con gái hốt hoảng vì không giành được giấy vệ sinh. Tôi thủ con dao nhỏ tôi vẫn dùng thái hành.
Nụ cười nho sĩ thoảng qua, đẹp như nụ hàm tiếu, nhanh hơn một sát na, nhanh hơn cả ánh sáng chăng? Minh không nghĩ chàng tưởng tượng ra điều nho sĩ trong tranh mỉm cười với chàng, tuy lúc chàng nhìn lại thì khuôn mặt nho sĩ đã nghiêm lại như tượng, với đôi môi là một vệt đen vừa mơ hồ vừa hà khắc.
Đa số chúng ta chọn đời viết làm lẽ sống của mình, đi tìm sự thật và sống như một con người qua ký ức của mình. Nếu có một ngày nào ngay cả những người như chúng ta đánh mất tính xác thực cùng những hồi ức nhỏ bé đó, liệu thế giới này sẽ còn lại tính xác thực và chân lý cá nhân và lịch sử nữa hay không?
Mùa hạ đến rồi đi. Nhưng mùa hạ sẽ không mất. Như tình yêu, như gặp gỡ, và như cả rạn vỡ, ly biệt. Như cái dĩa nhạc Ella in Berlin tôi đang cầm trong tay, ngày xưa trên con phố này, đã có một cô gái cầm tặng cho một chàng trai.
Ngôn ngữ ông dùng vừa tân, vừa cổ, vừa lãng mạn, vừa dung tục. Khi trắng, khi đen, phơi bày lồ lộ, lúc mờ, lúc nhạt, thơ thẩn, lượn lờ, kỳ ảo. Có thể nói, có hai cực trong con người ông, khi chánh, khi tà, khi thô ráp, lúc dịu dàng, âu yếm.
Tôi không thể nhớ khuôn mặt của mẹ tôi, khuôn mặt của cha tôi, khuôn mặt của những người tôi yêu thương. Tôi lăn tròn xuống vực thẳm. Tôi đã bị ô uế, tôi không còn có thể nhìn mặt ai nữa, không còn khả năng yêu thương, không còn có thể làm mẹ. Tôi không còn gì để sống cho, chúng đã lấy đi tất cả.
Vừa lò mò vô thì đụng tượng khỉ và chó,
Nên phải rất cẩn thận. Chỉ thoáng nghĩ một ý
Nham nhở, thô bạo hay thiếu khiêm nhường,
Thì thần khỉ và chó sẽ xử bạn ngay tại chỗ.
nhưng con người không quên nhìn bản diện nhau khi đẫm màu khái niệm hoài nghi
nên tia tử ngoại chiếu thẳng vào trán để phát hiện lũ siêu vi kỷ nguyên
Sáng nay thức dậy trước mặt trời
Ra cửa hướng Đông chờ mặt trời mọc
Mặt trời mọc sẽ ôm một cái
Cần thiết lời nói sau chót
Di chúc của mỗi người sẽ ra đi
Để lại đợt sóng hồi âm thanh
Để lại bến bờ phơi sự thật.
bây giờ Đà Lạt hoa tươi
Hố Nai rơi xuống Hố Bò cực to
tía lên Sè Goòng cặp bồ
chà và bán vải cầu kho nước dừa
Một ngày hắn gửi cho tôi một ca khúc do Laura Pausini hát, mang tựa đề lạ lẫm “Seamisai.” Hắn nhắn “dịch giùm.” Dịch thì dịch; cho bạn bè thân thiết, tôi không nề hà. Sau vài điện tin, hắn lại thêm “hát giùm.”
Các Mask Piece này trích trong cuốn Grapefruit (Trái Bưởi), một cuốn sách gồm các hướng dẫn và hình vẽ của Yoko Ono, xuất bản lần đầu tiên năm 1964 ở Tokyo. Sách gồm các phần Âm Nhạc, Hội Hoạ, Sân Khấu, Vật Thể, Chương Trình, Phim Ảnh, Kiến Trúc…, nói chung là những suy nghĩ và thực hành của Yoko Ono về nghệ thuật ý niệm.
Đại khái đó là chuyện chàng hoạ sĩ kia yêu một cô ca sĩ. Biết cô rất thích hoa hồng nên chàng tỏ tình bằng cách mua một triệu đoá hoa hồng đem rải ở quảng trường trước cửa sổ nhà cô. Đó là tình yêu mang tính biểu diễn.
Nhưng cuộc sống vợ chồng cũng chẳng khiến tâm hồn tôi yên ổn. Vấn đề là ở chỗ tôi. Có cái gì đó thiếu chất quyết định trong tôi, dù nhìn bề ngoài có vẻ như tôi là người hoàn toàn độc lập, dứt khoát, luôn lao vào đời sống và chọn lựa cách sống theo ý riêng của mình. Đôi lúc tôi nghĩ mình như một con tàu trôi đi mải miết, và trường học, công việc, hôn nhân như một bến đỗ tôi vô tình tấp vào, chứ không phải do tôi chọn lựa, hay là mục đích gì to lớn cả. Tôi chỉ lướt qua bề mặt của cuộc sống
Khả Thể của Đặng Thơ Thơ theo thiển nghĩ cứ xem như là một tổng-thể sáng tác, có thể
– đọc khởi từ hư vô để đi đến / tìm thấy “khả thể”;
– đọc như một từ chối hiện sinh, hiện tồn để đến hiện thành;
– đọc như một sáng tác chưa thành, độc giả cùng lên đường đi cùng đường với “tác giả”
Khu vườn ấy đã biến mất cùng với cây ổi. Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà số hai mươi mốt, nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt sơn màu xanh xám. Cái mảnh vườn ngày trước bây giờ đã bị san bằng, lát gạch để làm sân để xe. Một chiếc xe du lịch Toyota màu bạc quay đầu ra phía trước.
Tôi, đinh ninh lênh đênh, trôi
Qua Tái Nạm Dương, đến thẳng
Bãi Phờ Râu, Vũng Tàu, Bà Nghĩa Địa.
gặp mùa ôn dịch tắm nước sả
ta ở một mình sướng như vua!
vua nhiều thê thiếp nhiều nguồn dịch
ta sống một mình khỏi khẩu trang
hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang
buổi chiều nướng một tai dơi
chợt nghe vi tía ngoài trời nổi hung
con dị khuẩn
bay
lòng vòng
có những ngày tôi qua lại đường chiều
một mình tôi và đường chiều quạnh hiu
trong quạnh hiu có một điều bí mật
một điều gì trong veo như rong rêu
Bình Luận mới