Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Tặng người đọc [của Baudelaire]


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 20.03.2020

 

 

 

Sự ngu ngốc, sai lầm, dâm tà, tham lam
Làm bá chủ tâm hồn ta và hành hạ cơ thể
Để ta nuôi dưỡng những hối tiếc nhẹ nhàng,
Như bọn ăn mày bồi bổ chí rận.

Tội lỗi của ta bướng bỉnh, sám hối hời hợt;
Ta đòi hỏi quá nhiều trước khi nhận lỗi,
Rồi lại hớn hở trở về con đường nhơ nhuốc,
Vì tin rằng giọt lệ bẩn có thể tẩy vết dơ.

Trên chiếc gối tà có Satan Tam Đỉnh
Luôn lắc lư tâm hồn mê hoặc của ta
Và tất cả kim báu trong ý chí của ta
Phải bốc hơi bởi tên siêu hóa học này.

Con Quỷ giựt dây làm chúng ta múa rối:
Tất cả món ô uế đều thu hút chúng ta;
Hướng về địa ngục chúng ta mỗi ngày bước,
Xuyên bóng tối hôi tanh, mà không thấy ghê tởm.

Như tên đồi trụy bần cùng vừa hun vừa gặm
Cái vú đọa đày của một con đĩ tiều tụy,
Chúng ta lén vồ những thú vui trên đường,
Rồi ấn thật mạnh, như bóp trái cam già.

Đầy ắp, lúc nhúc, như một triệu con giun sán,
Trong óc chúng ta nhậu nhẹt một bầy tinh.
Với từng hơi thở, cái Chết luồn vào phổi,
Để chìm xuống giòng sông khuất, rên rỉ.

Nếu hiếp dâm, thuốc độc, dao găm, đám cháy
Không thêu dệt nổi những hình thù vui mắt
Trên bức tranh tẻ nhạt tả số phận chúng ta,
Đó là vì linh hồn ta, khổ thay! thiếu táo bạo.

Nhưng giữa đám chó rừng, báo đốm, rận,
Khỉ, bọ cạp, kền kền, rắn,
Giữa đám quái vật gào thét, gầm gừ, hú,
Trong cái sở thú tệ nạn khét tiếng này,

Có một thằng tồi bại, độc ác và tởm hơn tất cả!
Dù nó không làm chuyện lớn hay lớn tiếng,
Nó sẵn sàng biến trái đất này thành cát bụi,
Và nuốt chửng thế gian bằng một cái ngáp.

Nó là Chán Chường! Mắt tràn nước mắt vô tình,
Nó vừa kéo điếu cày vừa thẩn thơ mơ giàn giáo.
Mày biết nó quá, độc giả à, con quái vật mảnh khảnh, 
– Độc giả đạo đức giả, – bản sao của tao, – anh em tao!

 

 

LesFleursDuMal-AuLecteur

*Ghi chú của tòa soạn: Bài thơ “Tặng người đọc [của Baudelaire]” là một bản dịch của bài thơ “Au lecteur” của nhà thơ Pháp Charles Pièrre Baudelaire (1821-1867) trong thi tập Les fleurs du mal nổi tiếng. Sau bài “Dédicace,” xem như lời tri ân bằng thơ ở đầu cuốn sách, đến bài “Au lecteur” này, xem như lời mở đầu cũng bằng thơ.

bài đã đăng của Charles Baudelaire


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)