Nhiều cuộc qua đời với giá rẻ hơn
với chất độc mà Mi đã đổ vào lòng dân tộc
vì đã có báo và hoa lải nhải, che đi kín mít.
Thành phố như co giật liên hồi dưới những làn xe
mệt mỏi trở về ngồi bên màn hình vung vẩy
hình ảnh của tụi trẻ trâu làm nhạc bán cho tụi hời hợt.
Trong khi ta đang pha một gói mì thảm hại, lầm bầm
chuyển kênh lại nghe giọng điệu buồn nôn của tụi bí thư
hô hào dân tộc bò tới, bò lui trong cái mền kín mít.
Đêm nằm ở trung tâm của vùng “cộng sản”
nơi bạn không còn mơ một miền quê yêu dấu bất kì
mà tâm hồn chỉ còn biết di tản vào trong tiếng rào rào trôi chảy
của những máy ATM chính xác đến cuối cùng, là những con số
nhấp nháy luôn báo cho bạn vào những ban mai phải nối tiếp lên đường
rồi trở về khi các cô gái điếm bắt đầu xuất hiện từ lấm chấm
đến dày đặc dưới những hàng cây đầy bụi bẩn và sương.
.