Tái bút cho một cánh buồm tơi tả
chưa biết về đâu
cứ nói đại: rồi cũng tới thiên đàng.
Tái bút cho ngôi nhà xuống cấp dần
cứ vọng ra liên miên tiếng súng
kèm theo vài bài ca mới cứng.
Tái bút cho của cải cứ thế ra đi
và rác rưởi nhập về, nên ta có thể
hít thở mùi mục rỗng âm thầm miễn phí.
Tái bút cho những giảng giải giả dối yếu dần
phải thay bằng nắm đấm
có nhiều người ngã xuống giữa đám đông
không cầu mong chạy trốn
trong tình yêu đã bị đuổi
khỏi năm hai ngàn không trăm lẻ bốn.
.