Tự do
là con chim được cất tiếng hót của mình
ngang với các bậc thánh thần
làm lu mờ những bài thơ được viết bằng mũi súng
của những tên độc tài đã làm
quá nhiều thế kỷ đau buồn
là tro bụi được hát cho tro bụi
là tro bụi có quyền yêu thương tro bụi
biết nhường nào
là tiếng thét truyền đi như vũ bão:
“ta là con người
ai dám hạ ta xuống ngang bằng súc vật”
là cú nhảy sống còn của nghệ thuật
luồn qua những cái còng nắm lấy
công cụ của bạo chúa, thành vũ khí của nhân dân
là mũi tên bay đến được chính cái hốc mắt đen ngòm của hắn.
Tự do!
.