Hãy rắc hoa lên hư vô để có được vĩnh hằng
Người đã trồng xong an lạc.
Người, tâm trí mở đến vô cùng, thâu nạp
toàn thể vũ trụ thành từng chương mạch lạc
và hướng dẫn con đường cho bao kẻ khác.
Nhưng…!
Có gì trong an lạc
mà chúng ta đi tìm
phải chăng là bánh nhạt
giữa muối miền trần gian.
Thật lạ kì là mấy ngàn năm nay Ta chưa được thấy một phép thuật nào
nhưng không vì lẽ vậy mà thượng đế bị xuống cấp
nên hàng ngày Ta được nhồi nhét càng nhiều thêm lễ vật
(lễ vật luôn bị hiểu lầm như chìa khóa).
Thật lạ kì là con người luôn nghĩ Ta – như một cánh cửa thông thương
và tìm hiểu thường xuyên cách đi đến địa đàng.
Giữa cái bóng nguy nga tráng lệ – Ta
là lam lũ những cuộc đời
đang vật lộn với sinh tồn đến hom hen, hổn hển.
Giữa cái bóng nguy nga tráng lệ – Ta
là những đôi môi hiến dâng và cầu nguyện thượng đế
ở trong một giai cấp luôn khơi mào cho sự hỗn loạn
để trục lợi.