Bây giờ đêm gần tới
Vài nhà thơ say khướt trở về khu ổ chuột
Nằm chờ bình minh tác phẩm.
Trung tâm tỏa sáng ánh tiền
đặt hy vọng sức mua đêm này đừng giảm.
Các mùa được tạo đủ tư thế
trên đám ma-nơ-canh non choẹt.
Thành phố già nua
run lên bần bật tiếng còi cảnh sát
xô vào tôi một gái điếm đang tháo chạy trên đường,
còn kịp liếc mắt đưa tình, nàng quả là hết mình thực dụng.
Rác rưởi khắp nơi, gió rét lùa đi từng đợt
Nghe như tiếng khóc lẫn trong tiếng chào của một người bán dạo
Lũ dân chơi ngổ ngáo gườm gườm,
bước chân của tôi gõ một khúc buồn như chết.
Ta giành hết phần thắng lợi về mình
Thành trì, gái đẹp trong một không gian lung linh
như vàng thỏi, nhưng khoái trá nhất là chuyện kẻ thù quỳ gối
Cuối cùng chúng cũng hiểu được mạng sống,
là đứng đầu mọi giá trị.
Bây giờ để chiếm giữ lâu dài, ta sẽ thay thượng đế
Phá sập ngôi đền chúng quen sùng bái,
đổi luật chơi, đá bóng một mình
Và nơi ta ngửa mặt đi qua, chúng phải quỳ gối xuống
Tượng đài ta đứng giữa trung tâm
Khêu gợi kỷ niệm cho ngày hội nhập.
Nhưng mộ của ta phải giữ gìn tuyệt mật
Đề phòng lũ hai mặt đào lên.
.