Trang chính » Chụp và Chép, Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác Email bài này

Nhật Ký Venice

0 bình luận ♦ 19.03.2020

37170318383_29bc5cf403_6k



Giấc ba giờ chiều ở San Marco. Cơn sốt trong huyết quản tôi và trên mặt đường phố. Người ta chạy ngược chiều với những túi giấy và bao tải. Con gái hốt hoảng vì không giành được giấy vệ sinh. Tôi thủ con dao nhỏ tôi vẫn dùng thái hành. Tôi bước ra cửa với ý nghĩ lạ lùng là mình sẵn sàn giết người vì một cuộn giấy. Trí óc tỉnh táo quá độ vẫn không ngăn tôi chọn một mặt người giữa đám đông đang khuân vác chạy trên đường. Tôi ước lượng sức vóc của từng cơ thể, phản ứng và cả tiếng rú của người đàn bà… Giấc mơ làm ướt đẫm mồ hôi. Giấc mơ gây khó chịu vì chật cứng những gương mặt của những tuần trước. Tất cả đã bắt đầu bằng giấy vệ sinh.

Sáng nay trên lan can đối diện, ai đó đã thắp một cây nến nhỏ. Lập tức nhiều tim nến đốt lên bên trên các bệ cửa sổ. Là cách dân cư trong xóm cùng đưa tang. Đã từ lâu không còn đám ma mà chỉ một thông báo vắn tắt từ bệnh viện rồi tro gửi đến. Những thân bạch lạp cháy lặng lẽ yên tĩnh như muốn đánh tráo nỗi sợ hãi trong lòng chúng tôi bằng sự vô giác. Chúng tôi thắp nến thêm một giờ rồi tắt vì cũng phải để dành cho những thương xót khác.

Mỗi tuần, mỗi gia đình chỉ được phép cho một người ra khỏi nhà đi lấy thực phẩm. Những chiếc đuôi dài ngoằn thậm thượt vì phải giữ khoảng cách hai thước giữa mỗi cá nhân và chỉ vài người được vào trong hiệu tạp hóa cho đến khi họ trở ra, mới đến phiên vài người khác. Phải suy nghĩ và chọn thật nhanh những gì cần thiết vì mỗi người chỉ được lấy vài món. Giữa pâté với xúc xích, tôi chọn xúc xích vì xúc xích có thể cắt thật mỏng rồi ngậm lâu trong miệng trong khi vài thìa pâté là hết. Cũng vậy, giữa cá hồi xông khói với cá mòi không nên do dự. Tôi lấy thêm một túi mì ống với cà chua. Bên ngoài cảnh sát che mặt kiểm soát trật tự và giữ an ninh cho không rối loạn. Chúng tôi có an toàn không? Có. Một an toàn ngoài da trong lúc lá phổi bị đục ruỗng. Một tiếng ho húng hắng bất chợt làm tất cả mọi người vụt run rẩy, tôi lẹ chân bước ra không kịp lấy ớt khô.

Khó khăn nhất là buổi tối, khi im lặng đè nặng lồng ngực và gió bất ngờ đưa một tiếng gào hay một giọng kể lể tức tưởi từ đâu đó trong một cánh cửa thoát ra rồi vọng đến. Áp suất chùng hẳn chỉ còn những ánh mắt thấp thỏm nhìn ra cửa sổ chờ đợi một cuộc đốt nến.

Tuyệt vời nhất mà ít ai ngờ nhất là những đứa bé. Chúng can đảm phi thường. Một đứa ra đứng lan can, rồi nhiều đứa khác xuất hiện. Trong đêm lũ trẻ cất giọng trong trẻo hợp ca như đoàn thiên thần nhỏ vừa xuất hiện. Tiếng hát của chúng như các giây chuông tí hon ngân vang. Có phải vì chúng chưa biết sợ hay tự biết miễn nhiễm nên ý thức thần chết không màng đến chúng? Dù gì đi nữa chúng cũng an ủi chúng tôi. Các bản thánh ca ngân nga rồi người lớn cũng hòa điệu vào lời hát, tất cả chúng tôi cùng nhìn về phía tháp nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. 

Thật khuya, tôi vẫn còn đếm những thứ dự trữ rồi phân chia rồi lại đếm và tính nhẩm. Mớ thực phẩm vừa mua giúp tôi an tâm và cảm thấy ấm áp. Ngày mai là một ngày khác. Bích chương Another Day in Paradise chúng tôi mua khi đi nghe nhạc Phil Collins vẫn hãy còn treo trong bếp.

bài đã đăng của Trần Vũ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)