Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Tuệ Quân

Trầntuệquân

Trầntuệquân hiện đang sống tại tiểu bang Connecticut. Cô có bằng B.A. trong hai ngành Comparative Literature và Asian American Studies từ Đại Học UC Irvine năm 2004 và hiện đang theo học chương trình tiến sĩ về American Studies tại Đại Học Yale. Cô đã sống 13 năm đầu đời tại Sài Gòn, Việt Nam, 12 năm tiếp theo tại Orange County, California và vừa bắt đầu một cuộc sống mới nơi miền đông bắc của nước Mỹ.

trầntuệquân viết truyện ngắn, tùy bút, và thơ bằng Việt ngữ, Anh ngữ, và Đức ngữ. Cô đã bắt đầu đi vào lãnh vực chuyển ngữ từ năm 2005 với dịch phẩm đầu tay “Ta Không Bao Giờ Nên Gặp Nhau” (truyện ngắn “We Should Never Meet” của Amee Phan), đã được xuất bản trong số báo Thế Kỷ 21 đặc biệt về “Văn Chương Da Màu”.

quantuetran is currently living in Connecticut. She holds a duo B.A. in Comparative Literature and Asian American Studies from UC Irvine and is currently a graduate student in the American Studies Ph.D. program at Yale University. She spent the first 13 years of her life in Saigon, Vietnam, the following 12 years in Orange County, California, and has just begun a new chapter in her life on the east coast of the United States.

quantuetran writes short stories, essays, and poetry in Vietnamese, English, and German. She began working in the translation arena with a debut Vietnamese translation of Amee Phan’s short story “We Should Never Meet” in 2005, which appeared in The Ky 21 special issue on “Van Chuong Da Mau”.

Chùm thơ đợi chờ/Poems of Waiting

15.07.2007

Vào ngày sinh nhật thứ 100 của mình,
Bà lão ao ước có được một cái va li
Nhưng đàn cháu lại biếu bà một cái chăn ấm

Where would an old woman like her travel?

Xóa bỏ chữ viết bậy/ Graffiti clean-up

30.06.2007

I generously reapplied
two coats of white paint
to remove
the obscenity you inscribed.

Tôi rộng lượng
phết lại hai lớp sơn trắng
để tẩy xóa
những điều tục tĩu anh đã ghi.

Trở về nhà


♦ Chuyển ngữ:
19.08.2006

Tôi đã trở về. Tôi tản bộ qua sân và nhìn xung quanh. Đây chính là sân nhà của cha tôi. Vũng nước vẫn nằm đó. Những đồ nghề cũ, không dùng nữa nằm ngổn ngang làm trở ngại đường lên bậc thang. Con mèo đang phục kích cái gì đó trên hành lang. Một tấm vải rách từng quấn quanh cây gỗ đang phất phơ trong gió.

On feet

10.08.2006

I stroll on the beach and watch the setting sun. The waves drumming toward shore remind me of an advancing army en route to attacking my naked toes.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)