Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Quãng Đồi Chúng Ta Leo


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 22.01.2021

Tại Lễ Nhậm Chức mang tính cách đầy lịch sử của Tổng Thống Joe Biden và Phó Tổng Thống Kamala Harris (ngày 20 tháng 1, năm 2021), nữ thi sĩ Amanda Gorman đã đọc bài thơ cô viết để vinh danh sự kiện lịch sử này. Là nhà thơ trẻ nhất được vinh dự này, Gorman là người đầu tiên đoạt Giải Thi Sĩ Thanh Niên. Xem Gorman đọc bài thơ này.

a

Khi ngày đến chúng ta tự hỏi,
tìm đâu ra ánh sáng trong bóng tối vô tận?
Những mất mát chúng ta mang theo,
một biển khổ chúng ta phải lội qua
Chúng ta đã đương đầu với dạ thú.
Chúng ta đã nghiệm ra yên lặng không lúc nào cũng là thanh bình
Và những quy tắc và khái niệm
về sự công bằng
không lúc nào cũng mang đến công lý
Tuy vậy bình minh là của chúng ta
trước khi chúng ta biết điều đó
Bằng cách nào đó chúng ta làm việc đó
Bằng cách nào đó chúng ta đã vượt qua và chứng kiến
một đất nước không đổ vỡ
nhưng đơn giản là chưa hoàn thiện
Chúng ta, những kẻ kế thừa một đất nước và một thời điểm
nơi mà một cô bé Da Đen mảnh mai
xuất thân từ những người nô lệ và được nuôi dưỡng bởi một người mẹ độc thân
có thể mơ ước trở thành tổng thống,
rồi thì thấy mình đọc thơ cho một tổng thống
Và đúng thế, chúng ta còn xa bóng nhoáng
xa tinh khôi,
nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta đang
cố đạt một sự kết hợp hoàn hảo.
Chúng ta đang cố hình thành một sự kết hợp có mục đích,
để biên soạn một đất nước hết lòng với tất cả các văn hoá, màu da, tính cách và
thân phận con người.
Và thế là chúng ta ngẩng lên không phải để nhìn những cản trở giữa chúng ta
mà để thấy những gì đứng trước chúng ta.
Chúng ta khép lại sự chia rẽ vì chúng ta biết, để ưu tiên tương lai của chúng ta,
chúng ta cần dạt những sự khác biệt của mình sang một bên.
chúng ta đặt vũ khí của mình xuống
để chúng ta có thể dang tay ra
để đón nhận nhau.
Chúng ta tìm cách không tổn thương ai, và tìm âm hưởng cho tất cả.
Hãy để toàn cầu, nếu không còn gì khác, nói sự thật này:
Ngay cả khi chúng ta đau buồn, chúng ta lớn lên
Ngay cả khi chúng ta đau đớn, chúng ta hy vọng
Ngay cả khi chúng ta mệt mỏi, chúng ta cố gắng
Chúng ta sẽ luôn bị cột dính với nhau, chiến thắng
không vì chúng ta sẽ không bao giờ nếm lại thất bại
nhưng vì chúng ta sẽ không bao giờ gieo hạt chia rẽ.
Kinh Thánh dạy chúng ta hình dung
rằng mỗi người ngồi dưới một giàn dây leo và cây sung riêng
và sẽ không ai làm họ sợ hãi
Nếu chúng ta có sống theo thời cuộc của chúng ta,
Thì chiến thắng không nằm trong lưỡi dao
Mà là trong những nhịp cầu chúng ta đã bắc.
Đó là lời hứa mở rộng ra
Quãng đồi chúng ta leo
Giá như chúng ta dám làm điều đó
Bởi vì là một người Mỹ có nghĩa nhiều hơn sự tự hào chúng ta thừa kế.
nó là cái quá khứ mà chúng ta bước vào
và cách chúng ta tu chỉnh nó.
Chúng ta đã thấy một sức mạnh thà đập vỡ đất nước của chúng ta
còn hơn chia sẻ nó
Thà phá huỷ đất nước của chúng ta nếu điều đó có thể trì trệ nền dân chủ
Và nỗ lực này suýt thành công
Nhưng tuy nền dân chủ đôi lúc có thể bị trì trệ
nó không bao giờ bị đánh bại mãi mãi.
Ở sự thật này,
ở niềm tin này chúng ta đặt lòng tin
Vì trong khi chúng ta hướng nhìn đến tương lai,
lịch sử dán mắt vào chúng ta
Đây là thời đại để cứu chuộc công lý
Chúng ta lo sợ khi nó khởi đầu.
Chúng ta không cảm thấy chuẩn bị để là những kẻ kế thừa
của một giờ giấc hãi hùng như thế,
nhưng trong chính lúc đó chúng ta tìm thấy sức mạnh
để tác tạo một chương sách mới
để dâng lên cho chính chúng ta hy vọng và tiếng cười.
Thế có lần khi chúng ta đã hỏi,
Bằng cách nào chúng ta có thể chiến thắng thảm hoạ?
Bây giờ, chúng ta khẳng định,
Làm sao mà thảm hoạ có thể thắng chúng ta?
Chúng ta sẽ không trở lại nơi đã qua

mà đi đến nơi sẽ đến
Một đất nước bầm dập nhưng còn nguyên vẹn,
nhân từ nhưng mạnh mẽ,
mãnh liệt và tự do
Chúng ta sẽ không bị xoay ngược
hay bị gián đoạn bởi sự đe doạ
bởi vì chúng ta hiểu rằng sự bất động và quán tính của chúng ta
sẽ là di sản cho thế hệ sau
Những lầm lỗi của chúng ta trở thành các gánh nặng cho họ.
Nhưng có một điều chắc chắn:
Nếu chúng ta hoà trộn lòng nhân từ với sức mạnh,
và sức mạnh với ngay thẳng,
thì tình yêu trở thành di sản của chúng ta
và thay đổi quyền bẩm sinh của con cái của chúng ta.
Thế thì chúng ta hãy để lại một đất nước
tốt đẹp hơn cái mà chúng ta đã nhận được.
Từng hơi thở từ lồng ngực đúc đồng của tôi.
Chúng ta sẽ nâng thế giới đang đầy thương tích này lên thành một nơi kỳ diệu.
Chúng ta sẽ đứng lên từ những ngọn đồi phủ vàng của miền tây.
Chúng ta sẽ đứng lên từ miền đông bắc lộng gió,
nơi tổ tiên của chúng ta đã thực hiện cuộc cách mạng đầu tiên
Chúng ta sẽ đứng lên từ những thành phố ven hồ ở các tiểu bang trung tây
Chúng ta sẽ đứng lên từ miền nam rán nắng
Chúng ta sẽ xây dựng lại, hoà giải và bình phục,
và từng ngóc ngách của đất nước của chúng ta và
mỗi góc cạnh của nơi chúng ta gọi là quê hương,
người dân đa dạng và tuyệt mỹ của chúng ta sẽ hiện ra,
bị bầm dập và tuyệt mỹ
Khi ngày đến chúng ta bước ra khỏi bóng tối,
rực lửa và không sợ hãi
Bình minh mới nở rộ khi chúng ta phóng thích nó.
Bởi vì lúc nào cũng có ánh sáng
giá mà chúng ta đủ can đảm để nhìn thấy nó
giá mà chúng ta đủ can đảm để là nó.

TRẦN TUỆ QUÂN chuyển ngữ

bài đã đăng của Amanda Gorman

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)