Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Ngọn đồi ta leo


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 24.01.2021

Có ngày, ta tự vấn ánh sáng từ đâu lại, giữa u ám không rời này?
Mất mát ta mang vác. Biển nước làm chân ta nhút nhát. Ta vẫn thở trong bụng con thú ác.
Ta hiểu rằng im lặng không hẳn là yên ắng, và “công bằng” không hẳn là công lý.
Nhưng bình minh lại về thôi, dù ta không ngờ tới.
Đôi khi ta làm được.
Đôi khi ta vượt qua và thấy được một đất nước chưa thành, nhưng chưa đến nỗi tan tành.
*
Ta, hậu duệ của đất nước và thời đại mà một bé gái đa đen ốm yếu – con cháu dân nô lệ, được bà mẹ đơn thân nuôi dưỡng – dám mơ một ngày thành tổng thống, và giờ này bất ngờ, con bé được đứng trước tổng thống để đọc thơ.
Và đúng vậy, dù ta chưa mấy sáng loáng, còn lâu mới tinh tươm, điều đó không có nghĩa ta mơ hão dựng cho được một liên bang hoàn hảo.
Chỉ là chúng ta cố gắng kiến tạo một đất nước có cùng chung mục đích.
Một đất nước biết nghĩ đến mọi người từ mọi miền văn hóa, màu da, tính cách và hoàn cảnh.
*
Và như thế, ta ngước mắt lên, không để nhìn vào điều đang xen ngang chúng ta, mà để xem thấy điều đang hiện diện trước chúng ta.
Ta sẽ khép lại hố ngăn cách vì ta biết đặt tương lai lên trên hết, và trước hết ta cần gạt những dị biệt qua một bên.
Ta buông tay, bỏ vũ khí xuống, để có thể đưa tay ra, chạm vào nhau.
Ta không muốn làm hại ai, ta chỉ muốn làm hòa với bất cứ ai.
*
Hãy để cả địa cầu biết rõ, rằng:
Cho dù chịu khổ đau, ta đã lớn khôn mau
Cho dù bị tổn thương, ta vẫn luôn hy vọng
Cho dù vã mồ hôi, ta vẫn không buông xuôi.
Và rằng ta sẽ gắn chặt bên nhau, để chiến thắng.
Không phải vì ta sẽ không nếm mùi thất bại, mà vì ta sẽ không gieo mầm chia rẽ nữa.
Thánh Kinh bảo ai nấy được quyền ngồi dưới cây nho và cây vả nhà mình, và không ai được quyền làm họ sợ hãi.
Nếu ta sống với đúng chuẩn mực thời đại mình, ta sẽ thấy chiến thắng không xuất phát từ gươm giáo cung tên, mà từ những chiếc cầu ta xây dựng lên.
Đó là lời hứa về ánh sáng sẽ đến, bên kia ngọn đồi ta leo, nếu ta đủ dũng cảm.
Vì người Mỹ không chỉ có niềm tự hào ta thừa hưởng.
Mà là ta có can đảm đối diện và sửa chữa lỗi lầm của quá khứ.
*
Ta vừa thấy một thế lực manh nha chia xé đất nước này, thay vì chia sẻ nó.
Manh nha hủy diệt nền dân chủ, bằng cách trì hoãn nó.
Và sự manh động này, suýt nữa đã thành công.
Nhưng kìa, nền dân chủ có đôi khi bị trì hoãn, nó sẽ không bao giờ bị hạ gục mãn kiếp.
Đó là sự thật, nơi ta gửi gắm cả niềm tin, vì khi chúng ta dõi mắt nhìn về tương lai, lịch sử lại dõi mắt nhìn vào chính chúng ta.
Đây là thời kỳ hồi sinh đĩnh đạc.
Mà ta đã kinh sợ, lúc ban đầu.
Ta dường như không chuẩn bị để hứng chịu giờ khắc kinh hoàng ấy.
Nhưng khi ở ngay trong lòng nó, ta lại tìm được sức mạnh để viết một chương mới, để tái lập hy vọng, và tiếng cười.
Trước, có lần ta hỏi làm sao ta thắng được thảm họa, nay, ta khẳng định ngược lại, rằng làm sao thảm họa có thể thắng được ta?
Ta sẽ không bước lui về chỗ cũ, nhưng sẽ đi đến những điểm mới: đất nước ta suy suyển nhưng vẹn nguyên, nhân ái nhưng vững chãi, tự do và không sợ hãi.
Ta sẽ không bị bẻ lái, bị chắn lối bởi những dọa nạt, vì ta biết rằng bất động và lười nhác sẽ thành di sản cho thế hệ khác.
Sai lầm của ta nay sẽ thành quả báo cho con cháu.
Nhưng một điều chắc chắn:
Nếu ta hợp nhất lòng trắc ẩn với sức mạnh, và sức mạnh với sự thật, thì tình thương sẽ trở thành quốc bảo, làm đổi thay tiền đồ cháu con ta.
Vì vậy, hãy để lại một đất nước tốt hơn đất nước ta thừa hưởng.
*
Với từng hơi thở từ lồng ngực đồng nâu được tôi luyện này, ta sẽ chấn hưng đất nước chấn thương này.
Ta sẽ nhú lên từ những rặng đồi rực vàng tận miền Tây
Ta sẽ ngoi lên từ miền Đông Bắc gió lộng nơi cha ông ta từng làm nên cuộc cách mạng
Ta sẽ vươn lên từ những thành phố ven hồ miền Trung Tây
Ta sẽ mọc lên từ miền Nam nắng cháy
Ta sẽ dựng lại đất, hòa giải người và tái sinh non nước này.
Trên mọi ngõ ngách mảnh đất này, từ mọi bờ bãi giang sơn này, dân ta đa dạng và xinh tươi, sẽ xuất hiện trở lại, dù điêu linh vẫn lung linh.
Ngày đã đến, ta bước ra khỏi màn đen của lửa cháy, không sợ hãi.
Bình minh mới sẽ bùng nở, lúc ta giải cứu nó khỏi bóng tối.
Vì luôn có ánh sáng, chỉ cần ta đủ dũng cảm để dọn đường cho sự sáng.
Chỉ cần ta đủ đảm lược để trở thành sự sáng.

bài đã đăng của Amanda Gorman

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)