Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Không phải âm nhạc ♦ Sợ ♦ Rời đi

 

 

 

Không phải âm nhạc

 

tôi ngắm nhìn thằng bé cả ngày
ảo tưởng
kéo linh hồn mẹ nó lại

hãy hát lên, để bà ta nghe thấy
như thắp một ngọn đèn

hoặc lôi cây đàn ra, nghĩ về gã nghệ sỹ nổi tiếng nào
bấm đốt ngón tay

cho nó kêu giống gã

 

 

 

Sợ

 

Nhìn đi, nhà thơ, nhìn đi
Và hãy đối mặt
Với ngươi – trang giấy trắng

Những trang giấy trống trơn

Bởi ngôn ngữ, sẽ chẳng là gì
Nếu anh ngồi yên, nhưng run lên

Trước cái thân thể trần truồng
Được vạch ra, bày biện, và xé bỏ

 

 

 

Rời đi

 

khi người đàn ông quyết định rời ngôi nhà của mình
vợ anh ta đã không ngăn lại

phía trên túi hành lý, bầu trời hôm đó thật sâu
có đứa bé gái chạy ra bậu cửa, bám vào chân

nhưng anh vẫn không dừng lại, cho đến khi

ngang qua hành lang, nơi bụi cúc vừa ra hoa
và trong hồ nước, là hai con cá hồng

một con lớn, một con nhỏ, im lặng nhìn anh thật lâu
rồi sợ hãi lao mình vào dòng nước tối

 

 

 

.

bài đã đăng của Bá Thụ Đàm


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)