Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

truyện chớp giữa tháng năm

LTS: Có lẽ một số độc giả khi đọc truyện này sẽ không hiểu vì sao Da Màu đăng truyện này. Có lẽ chúng tôi thấy thú vị khi nhìn được những ý tưởng chạy tán loạn trong đầu người viết. Có lẽ chúng tôi thấy phương pháp viết buông thả automatism khi đem áp dụng vào truyện chớp này đã tạo ra những mâu thuẫn (giả) hết sức “trống mái”, và có nguy cơ hình thành một mỹ cảm mới cũng đáng sợ như hiện trạng coronavirus.

mad_writer_by_punainentaiteilija

khi tôi chớp được một khái niệm mang tính “trống mái” mà phải mất nhiều năm mới chớp được thì người ta bảo đấy chất xúc tác có thể viết thành một cái truyện chớp yah khái niệm mang tính “trống mái” để nguyên trạng khi post lên facebook nói chung xem ra chẳng những tôi vẫn còn khá mù mờ mà hầu như mọi người với ánh mắt tỏ quan ngại cực kỳ về hiện trạng coronavirus họ cứ nhìn vào “trống” thì đề quyết đấy “mái” và ngược lại rốt cuộc phải rút status xuống kỳ khu viết lại thành cái truyện chớp vừa post lên facebook một người nào đấy (!) đọc truyện chớp liền hỏi tôi cũng với ánh mắt tỏ cực kỳ quan ngại về hiện trạng coronavirus “có biết ai viết cái truyện chớp này!” nhũn nhặn tôi chỉ vào người đấy bảo “tốt nhất hãy thực hiện lệnh giãn cách không nên chạy đi đâu khi không cần thiết!” nghe thế kẻ hỏi liền bưng đầu ngồi sụm xuống mọi chuyện ở đây xem chừng đảo lộn hết trong khi ngó cái truyện chớp nội dung lẫn hình thức không thay đổi vẫn khái niệm mang tính “trống mái” nguyên trạng các người nữ người nam bề ngoài có khác biệt tuy nhiên bề trong chẳng khác biệt bao nhiêu vẫn những tim gan phèo phổi vấn nạn chí ít mỗi tôi biết tấc lòng của từng nữ từng nam có bớt đi nỗi trống rỗng hay không thôi yah với tâm trạng khá rành rẽ khái niệm mang tính “trống mái” giờ thành một cái truyện chớp đã được post lại facebook tuy nhiên mối bận tâm hiện thời là vấn đề đang cuốn tôi vào cảnh tượng “trống mái” ngay giữa cái truyện chớp mà xem ra cực mới mẻ có thể cho đấy là những mỹ cảm của thời đại coronavirus các thọ tưởng hành thì không khác duy nhất những đồ án ba đầu sáu tay với nhiều chiều kích “trống mái” đã chẳng còn cơ hội động đậy (dòng nghĩ của người đọc truyện chớp này hoàn toàn tê liệt do ánh mắt họ vẫn không ngớt tỏ quan ngại về hiện trạng coronavirus hoành hành!) có thể nói một cách chắc nịch chả ai tồn tại trên đời nhá – lo lắng làm gì chỉ tổ sợ hãi linh tinh hiện giờ mối xúc động nói chung hãy cứ giữ y cũ có (một chi tiết nhỏ trong cái truyện chớp!) tháng năm quãng thời gian thích hợp để các oan hồn chết ngoài quê tích cóp lại các phần mảnh tỉ như thọ tưởng hành các xúc giác quay về cố tổ bởi đơn giản khi ta xét theo nghĩa “chết đi sống lại” luân hồi và giả như ai trên facebook bình cái truyện chớp này tôi cam đoan nỗi bơ vơ sợ hãi về tình trạng coronavirus sẽ thuyên giảm tâm thức sẽ lại đầy ắp các tỉnh cảm khác xưa – à- còn việc tôi vẫn tồn tại ngay trên chính cái truyện chớp này đấy phải được kể một kỳ tích từ kiếp trước tạo dựng / để lại!




..

Tranh: Mad Writer của Punainen Taiteilija



bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)