Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

lời trần tình của một kẻ ưa nằm sấp

 

 

tôi ngồi dậy
chưa 6 giờ
mùa cách mạng đã chấm dứt
                                          từ lâu
                   tiếng “ong ong” từ dục lạc
           còn vang trong đầu
tất cả đều do cô ta
                    cô ta biết tôi không chịu nổi
             nhưng cô vẫn tới thăm
          sông tiền mùa nước nổi / tụi lính biên phòng bắt được con ngỗng nào
                  chúng bắn gãy lưng
                                      tôi khao khát
                                      thả trôi trên kinh vĩnh tế
để lưỡi thè ra
và
cô ta sẽ nhìn vào miệng tôi
                                            khi đấy
                 khuôn mặt cô ta đã trưởng thành ẩn dưới mái tóc
                 đen tuyền
                 mỏng như tơ
                                      mịn
                  những người mẹ trẻ ngửa mặt lên
nhìn con mình / nói huyên thuyên
có nhẽ do là một người chuyên bắt thơ
                chữ nào khó quá khi chẳng thể nghĩ ra
                tôi viết tắt / người ngoài giới
                                                         trong giới
                 đều không thể hiểu nổi
                    thời ăn độn
                    chả biết – bằng cách nào mẹ tôi làm ra nhiều món ăn ngon
dành cho cha con tôi
tôi đoan chắc rồi cô ta sẽ giết tôi
                                       cô ta rất thông minh
                                       nhìn sau gáy biết tôi từng làm lính trinh sát
                                       cô thường nói qua mang tai bằng thứ ngôn ngữ
                                                                           ít tiểu tiết
                         rất khó lường
                         hiện tôi và cô ta nằm trên tấm khăn
                           màu xanh lơ
                                                 trơn
dọc bờ sông hậu nhiều đầm lầy
                              cô ta nhất mực đòi bơi
                             tôi thì chỉ muốn nằm nói chuyện
                              sự bất đồng
                                                nó
                              khiến chúng tôi
                                      như trong kịch
sắp loạn óc đến nơi
vì bố quan hệ với khá nhiều phụ nữ sồn sồn
                                    đấy là điều cuối cùng cô ta nói với tôi
bộ não tôi
                 chừng sắp đông lại
                 do đó bài thơ này viết hết sức tùy tiện
                 hơi hướm của thập niên 50
                 cô ta nài nỉ dẫn tôi đi chơi
                                 băn khoăn một lúc – tôi nói “tôi không muốn
                                 đi.”
– giời ạ
những gì tôi đọc
                           về cô ta
                           thì bằng cách nào
                                                        mà
                         cô ta có thể nướng tôi cháy đến đít(!)

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)