Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

set fire to… ♦ mùng chín tây

 

 

 

set fire to the asshole!

 

nguyên tiêu
tôi thường nhập vào vai diễn
hoàn toàn
không với một dấu chấm hỏi nào
nhá
khá nhiều điều thiên hạ xem
vừa giận dữ
vừa khép nép “đêm ôm vợ thấy lòng giật thót*”

tôi hỏi “có ai muốn
đánh nhau không?” liền
có tiếng trả lời “thôi! đủ rồi
… chắc chắn là như vậy
đi!”

tôi nói “mùa xuân… máu nóng
chảy… và
tôi say
và người người chào
đi ngủ…”
có kẻ phát cuồng cho rằng “thương con thuyền đầu bãi đứng chơ vơ*”

như thế – tôi e mình sẽ bất động
ở vai diễn
và cứng nhắc quá
thì hầu hết chỉ tiếng xì xào
của ruồi nâu còn
có giá trị

ở phân đoạn huơ chân
– múa may
ngồi trên bàn hương án mới được đặt
lên ngày thơ
tôi hô “dọn
dẹp / đừng mở quyển sách
hãy mở cánh cửa sổ!”

yah – có một thời gian dài
tôi cực điềm tĩnh
chịu cánh cửa ám ảnh
cứ liên tục mở mồm
kêu to “tao biết
tao hiện thân đất
nước

với ngôn ngữ nói
chỉ để
lên giường – còn để viết
cũng chỉ để tao hỏi cao
thấp – của người
trụ vào đâu
sao để những quân cờ bên dưới quả táo
bạc nhược!”

thực sự
chả ai biết gốc gác tôi – tối nay
tới ngủ chỗ này
tối mai tới thức chỗ nào (nói thì bảo “biển nuôi
dưỡng anh rồi
khôn lớn!”

những con hà mã (cải cách!) ngó tôi
sợ phát điên – ối
cứ
cách giờ
giết chết một nỗi quê

– vai diễn
tôi sắm
chẳng qua lúc gã tổng bí thư – vừa
đúng
11 tuổi
lại đòi chung đụng tuyền đàn bà
dữ như nhím!


(*) Trần Anh Trang

 

 

 

mùng chín tây

 

tôi quen một cô
nickname ở đây / facebook
“mộng hoang hoải”
có lần
cô kể suýt bị chồng đưa vô nhà thương điên

hôm qua
lúc bus dừng trạm chót
vẫn chưa chịu xuống
tôi ngồi lại một đỗi
cố tưởng tượng mọi chuyện thay
đổi
khi mình bước xuống đường

… bất giác
nghĩ đến cô “mộng hoang hoải”
phát ước được lấy cô làm vợ
và với đời sống lứa đôi
tự khắc tôi biết sẽ làm gì…
– yah
mặc dù
trong vai trò người vợ cô chả giúp gì nhiều
tôi vẫn chấp nhận

gã tài luôn mồm giục tôi rời bus
chỉ nguyên do – các thánh tông đồ còn bị trầm cảm
huống hồ gã…
lừng khừng bước ngang gã
tôi nói “ai cũng có thời gian bị trầm cảm
vấn đề
có kéo dài hay không thôi.”

nhưng thế nào rồi
quên béng cô “mộng hoang hoải”
… tuy vậy
tự thâm tâm
luôn ghi khắc ước nguyện được lấy cô làm vợ
đám cưới tổ chức
qua một vị linh mục điếc làm thánh lễ / cùng với dục lạc râm ran

vì không muốn bất kì người nào
trong thành phố này
biết
tôi vận cho cô “mộng hoang hoải” tuyền đen
khuôn mặt tôi đánh phấn trắng
nom phải cực nhợt nhạt
… nắm chéo khăn voan
đen / kéo
che
phủ từ đầu tới tận cằm cô
tôi tin mọi điều chắc chắn lạ

nỗi khát khao lớn nhất – từ bây giờ
đến mai sau
của tôi
là bù đắp – các cái
mong cầu
rằng mộng cô thôi “hoang hoải.”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)