Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nụ cười trên mặt phật tổ

 

 

cũng
chả lấy lại nổi niềm tin
tôi vẽ một người đàn bà
thẳng đuột
thản nhiên nhìn những người đàn ông
nối bước
đi ngang đời mình.

vẽ xong
tôi dính tâm thần
nhẹ
bữa xuống tầng hầm
thấy có chiếc giường / đặt góc bên phải tầng hầm
mặt giường chất hàng đống sách
tạp chí
tôi hít một hơi dài
“xem ra cũng tiện nghi!”

nhủ thế
tôi cầm lên một quyển sách
có hình khẩu súng P38
các trang giấy trắng tinh
vốn tò mò “một khẩu súng!” tôi nói
“dành cho tôi đây!”

nhưng
không phải
tôi nói “mình không biết bắn súng!”
dẫu vậy
vẫn cho mình có thể thích nó

– nào
tôi mím môi
nghĩ “đi thôi!” tiện tay
rút hai quyển sách
cặp nách và
quày quả rời tầng hầm

khi kiếm ra chỗ ngồi
ở bậc thang / ngồi xuống
tôi cảm thấy các kế hoạch từ trước
đều đổ vỡ
lục lạo trong hai quyển sách
thấy – đầy ắp thơ cổ

dịch người
tôi lấy hơi – như thể sắp leo lên con dốc thẳng

tuy nhiên
tôi vẫn ngồi yên!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)