Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

giữa mùa dịch dã

giữa mùa dịch dã

phải nói danh tiếng giống
như thể bánh tráng dòn
dụm cực dễ vỡ ném
danh tiếng lên mặt đường

lớn danh tiếng hóa đám
sắc phù phiếm ẩm ướt
không như khói cay tỏa
làm đục mắt có lạ không
chứ bầu trời lồng lộng
khi xanh thẳm khi xám
ngoét tôi đếch có gì
mưa/ nắng thì luôn suồng

sã danh tiếng cứ hắt
xuống đầu mảng mảng chữ
nhật hệt sinh phần đầy
chật những bàn tay nắm

cứt và phải nói danh
tiếng luôn chực bổ vào
ngực tôi- yah, ngay chính
giữa ngực từng cú bổ

thô/ khốc liệt hiện giờ
khắp thành phố phao tin
việc làm thơ (của tôi!)
chẳng qua cũng vì danh

tiếng chứ chả một tình
cờ viển vông nào tôi
không biết yah chuyện phao
tin cho đến nay đã
khiến tôi hoàn toàn tin

mình làm thơ vì danh
tiếng có lạ không chứ
bắt tay làm công việc
thơ cỏ/ hoa luôn nở
rộ trong mồm và miếng

đỉnh chung cắm đỉnh đầu
(đụng bọn cộng sản việt
tôi hết chịu nổi!) nhưng
thời vận vẫn chưa đến

danh tiếng tưởng tượng chả
nuôi miệng no càng khảo
sát kĩ vọng niệm trỗi
quanh cái gọi danh tiếng

khá gay gắt hơi thở
tôi đã nhuốm màu vàng
u uẩn buộc ngưng hẳn
rụt rè cố hết sức

khơi gợi cho trào lộng
(dừng hoàn toàn việc tìm
hiểu tại sao tới đây
tới đây để làm gì!)

tự để thăng hoa mọi
suy tính/ để đôi tai
nằm ngoài dự liệu (đừng
tin vào danh tiếng nghen!)

tuy nhiên có nhẽ do
vẫn đeo thứ quá khứ
chả hiển hách gì làm
tên lính (chưa qua hết

cấp phổ thông!) suốt thời
trịnh/nguyễn phân tranh
cái thời đầy cuồng vọng
chó má tôi đang thấm

thía hết sức dã man
về tương lai sơn hà
về cái gọi danh tiếng
đấy!
..
vương ngọc minh.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)