Trong làng tôi, mỗi người đều chờ một lá thư gửi đến để quyết định số mệnh mình. Vào một ngày kia, tôi nhận được thư dành riêng cho tôi- đọc thì biết rằng tôi bị kết án tử hình, chết treo cổ.
Tin đồn lan rộng, như lệ thường giữa chúng tôi. Các thành viên trong câu lạc bộ làng họp lại và quyết định sẽ ăn mừng khi điều này xảy ra.
Trong nhà, nơi tôi chung sống cùng mẹ và các anh chị em, mọi người đều vui lòng cả. Khi cái ngày mà ai nấy đều mong đợi đến, người ta đánh trống ầm ĩ trong câu lạc bộ. Tôi mặc bộ đồ bảnh nhất đi ra đường, giữa những người trong gia đình.
Nhưng rồi mẹ tôi, tách lìa khỏi não trạng chung, bắt đầu khóc. Giá như cha còn sống đến giờ này, mẹ than vãn, để thấy tận mắt cái ngày huy hoàng này.
_____________________________
Trích trong tập truyện The Dreams, gồm 104 “Giấc Mơ” nxb American University in Cairo Press, 2003
Hình minh hoạ: trên mạng