Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Tôi là một con nhện có cái bụng vô tận.
Ở mọi nơi. Trước thời đại. Tối tân. Đến một ngày kia rừng sẽ chạy bằng điện.
Lò vi ba của bạn sẽ có bộ não nhanh hơn não của bạn. Tủ lạnh của bạn sẽ cho bạn biết những gì chúng tôi quyết định là bạn cần biết.
Có độc giả nào, dù nhỏ tuổi, đã đọc một văn bản mà không suy nghĩ và chất vấn nội dung? Có truyện cổ tích hay sách thiếu nhi nào hoàn toàn nhẹ nhàng và ngăn nắp? Hay một truyện cổ tích/ tác phẩm thiếu nhi thường vừa là trái cấm vừa là sự cứu rỗi, bao hàm bóng tối, sự đe dọa của hủy diệt, nhưng cùng lúc dẫn độc giả trẻ đến một nhận thức mới? Ngay cả những truyện cổ tích có đoạn kết được coi là hậu thì khái niệm “hậu” được ai định nghĩa?
Nguyên-tác bài giới-thiệu bằng Việt-ngữ của Tiến-sĩ Hubert Hohl:
Cuôn sách nhỏ này chứa đựng những thi-phẩm cổ-điển Việt Nam lần đầu tiên được dịch ra Đức Ngữ.
Bản dịch này dĩ nhiên còn thiếu sót nhưng hoài-bão của nó là hiến cho độc-giả người Đức một phần nào những nét hấp dẫn xa lạ, những tư-tưởng độc đáo và những vẻ đẹp tuyệt vời của các thi phẩm vừa nói. Hy vọng sự cố-gắng này sẽ khiến cho các thức
Ngoài mấy lùm tre. Ma bắt họ rồi nhốt họ trong đó, mày không nghe họ rên rỉ buổi tối à. Mà thật, có nhiều tối, tôi đi ngang lùm tre gần nhà nội, với người lớn, tôi nghe tiếng kẽo kẹt từ trong đó. Tôi nghĩ, chắc họ bị ma ám rồi nghẹn giọng, không nói tiếng người được. Tôi thấy sợ.
Tôi tự nhủ rằng đây là cảnh thật. Tôi đang ngồi cà phê với một người có thật. Một di vật sống. Mọi thứ đều là thật. Cái bảo tàng này đương nhiên thật. Tôi có thật. Cảm giác không thật này cũng là thật nốt. Rõ ràng là thế. Tuy có cái gì lạc điệu và buồn bã toát ra từ nơi chốn này
Chữ nghĩa có thể không làm ta may mắn và sung sướng, nhưng cho ta những hạnh phúc rất không ngờ, một cách vô cùng thực tế. Nó làm tôi nhãng đi được cơn bệnh năm ngày ba trận, cho tôi khả năng nghĩ xiên xẹo ngược xuôi, và cứ thế, đồng cảm được với nhiều người ngay cả khi giữa chúng tôi không có gì giống nhau hay gần gũi. Nhưng điều gì cũng phải nhìn cả hai chiều. Chữ nghĩa làm khó tôi cũng nhiều, nhiều hơn là tôi tưởng, trước tiên là làm tôi khó yêu khi đến tuổi yêu
Tiểu sử của Đạo Nữ khá nhiều bí ẩn, cách tu hành lạ lùng, phong thái kẻ tu hành nửa ma nửa Phật, tỉnh tỉnh mơ mơ, cũng là đặc điểm quyến rũ bá tánh hiếu kỳ. Cái khuôn phép, cái khuôn vàng thước ngọc lắm khi làm con người chán nản, muốn phá bỏ, vượt ngoài. Là tìm tới cái lạ, chỗ ma ám quỷ hiện hình.
Một hôm bọn quỷ sứ dẫn tới trước mặt diêm vương một kẻ mới qua đời
đó là một kẻ khác thường
hình dạng không ra người cũng không ra thú
chỉ có đôi mắt cho biết hắn cũng có linh hồn
vì thế hắn thuộc về diêm vương
Nóng tháng tám xuyên qua tôi vào tận xương tủy. Ruồi nữa. Và bộ đồ ngủ vá víu của anh. Anh phải bán chiếc đồng hồ vàng của mình cho một người hàng xóm. . . Chẳng bao lâu nữa, cuộc đời của anh sẽ kết thúc. Ngồi ở mép giường, anh thở dốc. . . Anh xin tôi một điếu thuốc.
Các thẩm phán [được Trump đề cử] có thể theo khuynh hướng bảo thủ, có thể thân Cộng Hòa, nhưng chắc chắn họ không phải là những người máy để Trump sai khiến. Cử tri tại nhiều tiểu bang bầu cho Trump bốn năm trước, nay đã bầu cho Biden …. Chẳng lẽ các thẩm phán, có chuyên môn, học thức, với địa vị và tương lai bảo đảm, không nhìn thấy những gì cử tri thường đã thấy?
Những năm tiểu học, bắt đầu từ những truyện cổ tích, ngụ ngôn, thần thoại về thời những vua Hùng, dã sử, cận sử, có lẽ là những cái đọc hấp dẫn nhất, kéo tôi khỏi đời sống khó khăn để bước vào mơ mộng …. Tôi vẫn nhớ lại hình ảnh vua Quang Trung … lẫm liệt, ấn tượng khiến tôi nhiều ngày lấy bút chì vẽ lại ngài, với gươm treo ngang hông, đội nón có chúp nhọn trên đỉnh, đồ lại, vẽ lại từ một tấm hình nào đó trong trang truyện.
Những câu hỏi lớn có thể được đặt ra khi một đứa trẻ tiếp xúc với văn học. Tôi sẽ làm gì? Tôi có nên lấy vợ hay lấy chồng không? Tôi có nên đi làm cách mạng không? Tôi có nên tự tử không? Đừng sợ những câu hỏi ấy, rồi chúng sẽ tự tìm được cách trả lời.
không ai có thể điều tra được trump đã tự sát bằng cách nào, nhưng trump để lại mảnh giấy viết tay bằng máu đặt trên laptop của hunter biden: “hãy để lịch sử phán xét tôi.”
lấy vợ là lấy một người vợ, chứ không phải là lấy một người tình làm vợ. Mãi khá lâu về sau khi con cái và Nguyện và chàng kết dính nhau thành một khối bê tông cốt sắt, chàng mới cảm nhận hết cái khác nhau của hai điều trông rất giống nhau này. Mà lúc đó thì tốt xấu đúng sai đều đã hòa tan vào nhau như nước sôi dội vào nước đá rồi.
Giờ đây, khi những cơn gió bụi đang nhẹ dần và cảm xúc bắt đầu lắng dịu, tôi không thể không cảm thấy một chút bực tức và thất vọng qua cuộc bầu cử lần này.
So now that the dust has settled a bit and the emotions have calmed down, I can’t help but feel some frustration and disappointment at this election.
Hồi ấy
khi con người chết đi
linh hồn họ vẫn tồn tại dưới hình dạng một cái bóng
cái bóng của người đã chết và người đương sống vẫn nhìn thấy nhau
tuy cái bóng không thể làm được gì ngoài việc đi lại
Về mặt tư tưởng văn chương thiếu nhi/thiếu niên, văn chương tôn giáo và một vài dạng khác tương tự là các hình thái văn-học-phục-vụ-chính trị, nếu hiểu chính trị theo nghĩa là một hình thức của tư tưởng có định hướng, mục đích, lý tưởng. Nghệ thuật thể hiện các văn chương như thế thường nằm trong một khuôn viên riêng, phải “đóng kịch”.
cô đi kiếm cái gương rồi xoay qua xoay lại nhìn ngắm mình trong gương. Nhưng Kim bỗng giật mình vì rõ ràng trong gương có phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc dài, mặc chiếc áo đầm dài màu tím đang đứng nhìn Kim đăm đăm. Kim quay ngoắt người lại nhưng hoàn toàn không thấy ai.
Giữa đồng không mông quạnh không một bóng người thì lấy ai mà cứu mình. Vũ chấp chới hai tay gần tuyệt vọng. Anh bám vào miệng hố trèo lên thì đất lại lở ra, Vũ càng sụp xuống sâu hơn. Anh không dám động đậy nữa.
Người trẻ bây giờ năng động, giàu sức sống, dám nghĩ dám làm, dám cắt đứt thứ lề thói tam đại đồng đường nên tôi hoàn toàn hy vọng về một sự giáo dục tinh thần, từ chính những người mẹ người cha chứ không phải nền giáo dục trục lợi trên sách giáo khoa. Đừng quên, luôn có một cuộc chiến đợi chờ trước mắt, trận chiến giữa đứa con với chính cha mẹ mình.
Vì tôi đã rơi xuống sâu quá rồi hay vì xe đã chạy mất mà tôi thấy đỉnh rìa vực trơ trọi thế kia. Mắt tôi nghỉm vào đáy vực và tôi thấy mình như bị hút vào chốn hư không. Một khe sáng phải không. Tôi lấy ngón tay chọc vào, rồi xé ra. Màn ánh sáng khoét rộng. Tôi xé thêm.
Đề tài tính dục và bạo lực là đề tài rất cần được tiếp cận ở mảng văn chương này, nhưng phải tôn trọng thế giới xúc cảm của trẻ, phải có một ranh giới để bảo vệ thế giới đó.
Nói thế, với tôi có nghĩa là chả có đề tài nào phải tránh, chả cần phải bịt mắt trẻ em trước sự bi thảm nào. Đấy là cuộc đời mà.
Cần nhớ bao giờ bạn cũng gặp ma một mình, dù đi trên đường đêm tối, qua bãi tha ma, hay đang nằm trên giường, nhìn đăm đăm vào vách, nó hiện ra ở đó. Ngay cả khi bạn đi giữa những người khác, sẽ không ai nhìn thấy nó, ngoại trừ bạn.
Theo ghi nhận của New York Times ngày 1 tháng 11, 2020, bà Marilyn Crowder, 60, nói [khi xắp hàng đợi bầu cử sớm ở Philadephia] trong tuần cuối tháng 10: “Tôi sẽ bầu như đây là lý do sinh tồn” …. Điều thú vị là, trong cuộc bầu cử năm nay, không cần biết coi tướng số, chỉ cần nói bạn bầu cho ai, người ta biết ngay bạn là người như thế nào.
Những màn ảo thuật thì cũng bình thường như từng thấy mọi nơi. Cây gậy hóa thành bó hoa, chim bồ câu, thỏ trong lồng, thỏ dưới nón, cưa người làm ba, ngay cả làm thân người bay lên cao không chạm đất, …Tuy nhiên, tôi, cũng như đa số người trong phố, đều tò mò vì tờ bích chương quảng cáo, lồng trong khung kính bên ngoài, cho hay đêm cuối cùng sẽ có một màn diễn mới lạ, và chỉ trong đêm cuối thôi.
LTS: Trong câu chuyện dưới đây của nhà văn El Salvador Claudia Hernández, với nhan đề trong nguyên tác là Viva, thế giới của những người làm việc văn phòng có vẻ như bình thường: những mẩu chuyện phiếm hằng ngày, những vụ đuổi việc hay kiện cáo. Duy chỉ có một điều đáng ngại: những người chết vẫn tiếp tục làm việc.
Đặc biệt, khi dịch đến cuối truyện, dịch giả cảm thấy không mấy hài lòng với phần kết, nên đã tự viết một cái kết khác cho mối tình ma này, mà theo chúng tôi rất lôi cuốn, thoả đáng, và ma quái Halloween. Mời bạn đọc theo dõi một truyện ngắn với hai kết thúc, hai lựa chọn, hai hướng đi khác hẳn nhau…
Các sử gia tiếp tục truy tìm tông tích của Trần Thị Xuân và Nguyễn Thị Đào, vì tin chiến tranh của quá khứ vẫn hãy còn tiếp diễn ngay cả khi chiến tranh của hiện tại đã chấm dứt. Và chính chiến tranh tạo ra vũ trụ song hành với thời gian đa chiều nhưng không một ai chứng minh được phát kiến ấy.
Bình Luận mới