Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Không phải khi nào người ta cũng nghĩ tới một người khác. Anh quá bận việc và thuở ấy mới vào đời có bao nhiêu là dịp làm quen, mà mình thì cứ tưởng trên đời có bao nhiêu là người đang chờ mình ở sau khúc đường kia rồi bạn thấy nó kéo ra mãi mà thực ra chẳng có khúc đường nào cả, hay có khi sau một khúc quanh thật anh chỉ gặp mỗi một cái cột đèn khô không khốc.
Người mẹ gầy hơn lịch sử
Nói rất nhanh nếu có dịp mời chú đến chơi
Ở đây máu và bùn đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật
Đọc tập thơ, thú thật có lúc tôi muốn tìm một nốt nhạc nghịch âm nào đó, và mặc dù trước khi gấp sách, tôi bắt gặp vài ba bài thơ xuôi và thơ tự do, nhưng nhạc tính của những bài thơ đó vẫn không thoát khỏi sự êm dịu cố hữu của thuận âm. Bạn cũng sẽ thất vọng nếu bạn tìm kiếm sự khai phá (hoặc đột phá, bứt phá, công phá, nếu muốn nói theo ngôn ngữ thời thượng) trong thơ Nguyễn Lương Vỵ.
Thời mới lớn, hạnh phước lớn của chúng tôi là mỗi chiều tối được cùng mấy người bạn văn nghệ kéo nhau ra bãi biển nằm nói chuyện trên trời dưới đất. Có khi cùng …
Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia…
Mỗi năm mỗi thêm người trên bàn tiệc, ngồi chật cứng. Chen chúc nhau.
Tôi rót rượu mơ chính tay mình ủ từ tháng tư. Tôi bày bình hoa Chim Thiên Đàng Tung Cánh cùng một ít trái cây. Và tôi ngâm bài thơ Lê Sông Văn mới gửi cho cả bàn tiệc nghe
Những gì Trump để lại sau bốn năm cầm quyền, dù tiêu cực hay tích cực, sẽ để lại những dấu ấn sâu đậm trong chính trường Hoa Kỳ và thế giới. Gạt qua những xúc cảm nhất thời của chuyện bênh chuyện chống, chuyện được chuyện thua, điều làm tôi thích thú nhất là rốt cuộc, sau nhữnh tranh cãi, kiện cáo lôi thôi, Hoa Kỳ đã có một cuộc chuyển quyền êm thắm. Như đã từng.
Tinh thần Lã Sanh Môn này theo tôi khá lâu. Là một người viết trước 1975, sau 1975 trở thành một đạo diễn, một soạn giả và là một người đi dạy (ngoài ý muốn), tôi phải luôn chọn sự thật nào để khi tác phẩm ra đời không phản bội những độc giả, khán giả tin tưởng mình, vừa không bị kiểm duyệt cắt xén, vừa để làm nên một tác phẩm theo tiêu chí của tôi: nói giùm những người không nói được.
Chàng ngồi hút thuốc, thấy thân thể nhẹ nhàng như làn khói, cố định trí nghĩ xem mình ở đâu, nhưng không thể nhớ ra được, chỉ mang máng rằng cái gian phòng này, chàng đã thấy một lần, mà những việc sẩy [xảy] ra chàng cũng đã trải qua một lần.
Từ khi tìm hiểu về Tự Lực Văn Đoàn, tôi mới thấy được những gì ẩn sau sự “thật thà ngây thơ khôn khéo” có thể đánh lừa được tất cả mọi người, kể cả những người trong gia đình Nhất Linh, của loại tư liệu hoàn toàn hư cấu.
Gió trưa thổi vào nhà nghe man mát. Nhớ uống vội một ly nước lạnh rồi đi ngủ trưa. Giấc ngủ đến với đến với Nhớ thật sâu, thật nồng trong làn gió nhẹ của miền quê yên tĩnh. Trong giấc ngủ, Nhớ chiêm bao thấy mình bận quần áo mới ăn Tết, hai tay nắm một mớ tiền mừng tuổi và miệng thì ngốn đầy những mứt là mứt!
Hai đứa mình bao năm đây mãi
Bảo toàn đối ý sánh cân nhau
Trọn vẹn đối lời đôi bên hài hòa thanh và loại
Tết là Tết suốt đời
Không khắc giờ ngơi
Những hồng-hồng-tuyết-tuyết-trong-tủ-kính tự trưng bày vóc dáng mình ở nhiều tư thế. Đứng ưỡn ẹo, ngồi dạng chân, nhìn thách thức, cười mời mọc. Tóc bạch kim, tóc đen, tóc hạt dẻ, tóc nhuộm highlight. Da trắng sữa, trắng kem, trắng bạch tạng, ngăm ngăm, nâu nâu, ngà ngà, vàng vàng.
Hôm đầu năm nay giữa cơn đại dịch Covid kéo dài đã tròn một năm, người bạn chuyển cho cái hình Cầu-Qua-Dịch-Corona khá ý nhị, khiến tôi nghĩ tác giả phải là người gốc bản xứ miền Nam…
Đám hành khách xe đò một đoàn lang thang, nhạt nhòa trong hoàng hôn đi về hướng cầu. Một thanh niên trong họ khuyên bà con nên vào ngay cổng đồn lính Mỹ xin cầu cứu, trú ngụ qua đêm, đồn lính Mỹ có nhiều thực phẩm thuốc men, chỗ trọ sạch sẽ. Đám phụ nữ và các cô gái trẻ phản đối, lý do, “rất sợ lính Mỹ”. Vì sao mà sợ? Sợ bọn Mỹ hiếp dâm? Ai nói vậy? Người Bên Kia nói. Nói, một trăm phần trăm lính Mỹ là bọn hiếp dâm đàn bà gái trẻ, là luôn đốt nhà, giết trẻ em.
Qua Sương Ký Ức, nhà văn đã đưa người đọc trở về không gian “Sài Gòn xưa” của hơn bốn mươi lăm năm về trước với các nơi chốn như Đa Kao, công trường Kennedy, bánh cuốn Tây Hồ, v..v.. Với ngôn ngữ thời thượng của lớp choai choai như ” bum”, “ban” và “xét giấy”.
Nếu bản chúc thư viết năm 1953, chỉ giữ trong gia đình, thì không có chuyện gì. Nhưng năm 1959, Nhất Linh công bố trên báo Xuân Văn Hóa Ngày Nay, khiến dư luận có cớ để đàm tiếu.
Đôi lúc thơ ca khiến cho vất vả mà sảng khoái như khi leo lên ngọn đồi cao.
Khi xem Amanda Gorman trình bày bài thơ The Hill We Climb của cô trong buổi nhậm chức tổng thống của Joe Biden…
Gã lững thững bước vào căn phòng chung cư chật hẹp, ném cái nhìn săm soi khắp bốn vách tường. Rồi gã cầm cây đàn của cô lên, ngồi phịch xuống ghế, gẩy vu vơ vài nốt nhạc. Gã nhìn cô đang loay hoay bên tủ áo. Chắc cô đang chọn bộ quần áo thường mặc ở nhà, với chiếc áo có hàng nút cài lên tận cổ. Tôi mong cô làm thế.
Thứ hai ngày 25 tháng Giêng Thượng Viện Mỹ đã bỏ phiếu công nhận bà Janet Yellen, 74 tuổi và là kinh tế gia chuyên về lao động và nguyên chủ tịch Ngân hàng Dự trữ Liên bang, vào chức vụ bộ trưởng Ngân khố.
Linh hồn đất nước bị đánh cắp
Chúng ta chỉ còn cái xác
Như người thiếu nữ mười sáu tuổi bị đốt trên giàn lửa
Vì linh hồn xinh đẹp mỹ miều đã bị
Bọn ma quỷ lấy cắp
Phải hỏi nắng mưa, hỏi lau lách, hỏi cánh đồng
Ngày xưa còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn được má tôi mua sách cho đọc, ngoài những cuốn tự tôi mua lấy. Một trong những cuốn sách mà bà mua cho tôi có nhan đề trông khá lạ mắt, mặc dù bằng tiếng Việt: Đồng Ký-Khốt – Hiệp-sĩ Phiêu-lưu.
Pence và Fort, hai sĩ quan cấp úy quân đội Mỹ, đến Việt Nam trong nhiệm vụ một người lính viễn chinh, tham dự trực tiếp vào cuộc nội chiến Bắc-Nam.
Trước khi lên đường, họ được học tạm đầy đủ về lịch sử, địa lý, chiến sự, tình hình chính trị, tương tác xã hội, tâm lý quần chúng nơi sẽ tới.
Ngày đã bắt đầu rồi
Sao vẫn đầy bóng tối
Mất mát nào cưu mang
Đại dương nào ta lội
Mang bụng con quái thú
Ta bước đi can trường
Yên lặng ở quanh ta
Chẳng phải là êm ả
Tôi đặc biệt thích hình lá cờ Mỹ đơn côi nhưng hiên ngang phất ở phía trái tấm hình, bay trên tòa nhà Thượng Nghị Viện thuộc điện Capitol, trong lúc trực thăng Trump bay ngang rồi mất hút, hy vọng là mãi mãi.
Theo tác giả Đặng Trần Huân, “Chỉ mới thành lập năm 1933 mà tổ chức Tự Lực Văn Đoàn tưởng như đã xa xưa lắm vì cho tới nay có lẽ vẫn chưa có ai trả lời được là Văn Đoàn này gồm có những ai? Một Văn Đoàn có tác phẩm để đời khá nhiều, ảnh hưởng sâu đậm tới văn hóa Việt Nam, thế mà lai lịch của nó tới nay vẫn mù mờ như huyền thoại Phù Đổng Thiên Vương, Chử Đồng Tử hay Mỵ Châu Trọng Thủy vậy.”
Bình Luận mới