Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Hai mươi năm đàn con đi lính
đi rồi không về
Đứa con da vàng của Mẹ…
Ôi, tấm thân này ngày xưa bé bỏng
Mẹ mang đầy bụng, mẹ bồng trên tay (*)
Cứ mỗi lần nghe những câu …
Bấy nay chúng ta “say” bởi một loại thuốc an-thần-tư-tưởng. Bị đẩy tới chỗ mù lòa trong tư thế chọn lựa.
Trong một thực tế hối hả, đần độn, có không ít chúng ta, mỗi con người, một thời, đã trỗi dậy những giấc mơ. Mơ, và Mong. Mơ làm anh hùng, và mong được chết anh hùng.
Là người đến sau, [nhưng] Nguyễn Mộng Giác [lại] hoàn toàn thất bại trong tác phẩm Sông Côn mùa lũ, vì ông không rõ những quy luật [về ngôn ngữ] của tiểu thuyết lịch sử: cho Quang Trung ăn nói như học trò miền Nam trước bảy lăm, cho Huệ tỏ tình rụt rè như Giác thời trẻ …. [Trái lại], Tiêu Sơn tráng sĩ là cuốn tiểu thuyết lịch sử hay nhất trong văn học Việt Nam, [vì] hội tụ những yếu tố [cốt yếu] về thời gian và không gian lịch sử.
Hắn bắt đầu lên kế hoạch giết nàng, người đàn bà đã chiếm trọn trái tim hắn.
Những chi tiết giả định được đặt ra, sao cho thật hoàn hảo, giống một tay đầu bếp giỏi bày biện các món trên bàn ăn đãi quốc khách.
Hai anh em, hai chiến tuyến, không biết hai ông đã nói gì khi gặp lại nhau sau vài chục năm. Về tuổi thơ của những ngày còn ngoài quê, rồi những ngày được vào Sài Gòn ăn học? Hay về cuộc chiến huynh đệ tương tàn mà cha và chú tôi…
Thơ Tô Thùy Yên hướng về thế sự, lớn lao mà không trừu tượng, những xúc cảm người đọc có thể chạm tay vào. Chúng ta không biết tên xúc động ấy, nhưng chúng ta cảm thấy sự hiện hữu của nó, và chúng ta an tâm như thể đứa con tìm về nhà, hạt giống khi gặp tia nắng.
Chọn cho mình một chân trời chữ nghĩa mới. Chân trời hư huyễn máu, xương, những trang văn của Cung Tích Biền như những tấm gương chói lọi nỗi buồn và niềm đau kín kẽ. Ông mặc khoác cho hư huyễn, cho ẩn dụ văn chương của ông, chiếc áo thời thế.
Nhưng chữ áo tơi vẫn chưa chịu chết hẳn! Nó đã ẩn náu vào tục ngữ từ thời còn thịnh hành và còn sống được đến bây giờ chính là nhờ cái thế mạnh của ngôn ngữ. Đấy là câu nói “nghèo rớt mồng tơi” đó các bạn ạ. Vậy “mồng tơi” là cái gì nhỉ? Có phải là cây rau mồng tơi xanh mướt, xanh dờn dùng để nấu canh với tôm khô ngọt lịm không? Thưa không.
Khái Hưng luôn luôn thay đổi bối cảnh và cách viết, nhưng ông thường chỉ nhắm vào một đối tượng duy nhất như một vật, một dáng điệu, một thói quen, một âm thanh… rồi chiếu vào thực thể ấy bằng sự thôi miên xuyên suốt, cho tới khi nào nó “thua”, nó phải hạ màn. Đó là kỹ thuật truyện ngắn của Khái Hưng.
Hãy lắng nghe tiếng chuông ngân trong một giờ
ém âm thanh cho nhỏ lại
để nó chỉ ngân nga trong đầu
ém cho nhỏ hơn nữa
để nó chỉ âm vang trong mơ
ta vẫn ngồi giữa con hẻm văn chương nơi nghe thấy tiếng đục đá núi Voi Nằm, bọn ăn cắp tài nguyên tổ quốc đó, và nghe thấy bọn ngông cuồng của thế kỷ đang trích dẫn Heraclitus, trích dẫn Plato, Aristos, và trích dẫn cả học trò Hegel
Họ đứng từ chiều đến tối. Cho đến khi thế giới huyền ảo họ vẽ ra quyện vào nhau như những sợi khói đầu cây nhang trên bàn thờ Phật đóng trên vách tường phòng khách. Thế giới ấy trôi bồng bềnh trong căn phòng đặm mùi khói nhang rồi nhẹ nhàng luồn qua khung cửa sổ, lướt thướt kéo lê trên sân cỏ cắt không đều trước nhà.
Bài này mục đích nêu lên cái công của Tự Lực Văn Đoàn trong việc giới thiệu và phổ biến thơ mới. Nhưng đồng thời cũng muốn nói rằng Tự Lực Văn Đoàn sẽ phải gánh chịu cái “tội” của mình. Ở đây là tội vô tình đối với [Hàn Mặc Tử]–một tài năng lớn của thi ca, ….
Là một câu thơ hay. “36 bài tụng ca nhục cảm” xuất hiện bất ngờ, không có một chỉ dấu nào trước đó cả, là một thành công mới, khác thường, của Nguyễn Viện, sau và bên cạnh những bài thơ sáng láng ý thức công dân của anh, tiếng nói chân thật và dũng mãnh trong một xã hội mê muội, chứa sự đề kháng đối với cái xấu xa tàn hủy.
Năm 2011, nhân kỉ niệm 10 năm ngày Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời, tôi có thực hiện phỏng vấn với nhiều người để tìm hiểu nhận định và cảm nhận của họ về …
tôi phải nghĩ ông ấy là một thi nhân mới có thể nói ra những lời như vậy, nhưng không phải, người đàn ông chỉ đường cho tôi tới quảng trường cổ tích rồi rẽ vào chỗ người ta đương dệt lụa, lời một người dệt lụa mà hào hoa đến vậy sao,
quán tưởng hình thù loài người và giọng nói xanh xao niềm thương khó cùng phi thường hoang tưởng hòa tan
ý niệm những bước chân mộng du chạm cửa thiên đường
hai tay với không biết bấu víu vào đâu
ngỡ ngàng chăng bồng bềnh thượng đế!
Huyết Âm là chữ của Nguyễn Lương Vỵ hay dùng trong thi ca của ông, như muốn nói rằng, máu có âm thanh, máu vang lên âm điệu, máu có âm nhạc. Hoặc có thể …
Phải bỏ đất, không phòng thủ tỉnh lỵ Sơn La mà lùi thật xa, chiêu dụ Võ Nguyên Giáp vào thật sâu trên một trận địa thiết lập sẵn, rồi dùng phi pháo hủy diệt. Con nhím Nà Sản ra đời từ suy nghĩ quân sự này.
Câu “Ông Tardieu khi dạy chúng tôi, không muốn chúng tôi mô phỏng hội họa Tây phương, mà phải giữ vững truyền thống của mình, rồi từ truyền thống ấy, tạo ra một cái gì khác,”chứng tỏ sự sáng suốt của Tardieu. Người Anh khi lập trường Mỹ thuật ở Ấn Độ, đã không nghĩ đến việc này: họ bỏ qua lịch sử mấy nghìn năm hội họa cổ Ấn Độ, chỉ cho học trò học hội họa Tây phương.
Công dụng của gương soi là gì? “Nó phản chiếu”. Giống như tâm hồn của con người vậy; nhưng những cái gương bình thường tuân theo quy luật vật lý đơn giản và bất biến; chúng soi chiếu cái thực tại mà một đầu óc bị ám ảnh và có định kiến sẽ soi chiếu giống như thế, làm như chỉ có một thực tại duy nhất! Những tấm gương bí mật của Timoteo linh động hơn nhiều.
Nàng chổng mông lên
những thế giới đã lụi tàn bỗng thức dậy
và trong cơn hoảng loạn, cả thần linh cũng bưng mặt khóc
nỗi xa rời mặt đất
“Muối của rừng” là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của Nguyễn Huy Thiệp. Truyện Nguyễn Huy Thiệp có hai khuynh hướng, khuynh hướng phê phán xã hội, nổi tiếng với những truyện …
ANDRIANA PANTOJA sinh năm 1965 tại Puerto Rico. Bà là kịch tác gia, đạo diễn, nhà sản xuất kiêm diễn viên, từng theo học về sân khấu, âm nhạc, văn chương Anh tại Đại Học Puerto Rico. Năm 1989, lúc còn là sinh viên ở đại học này, bà đã trình làng vở kịch đầu tiên…
Trường Mỹ thuật Đông dương, không những đã đào tạo ra các họa sĩ, điêu khắc và kiến trúc sư đầu tiên ở nước ta, mà còn giúp những nghệ sĩ này thể hiện quan niệm đưa mỹ thuật vào đời sống, nhất là những người cộng tác với Tự Lực Văn Đoàn, qua hai chương trình: thay đổi y phục phụ nữ và vẽ kiểu nhà Ánh sáng cho dân quê.
Chúng tôi kêu gọi những đối thoại cởi mở giữa những thế hệ người viết, các nhà giáo dục, phụ huynh, học sinh, sinh viên, hầu trao đổi kiến thức, quan điểm, và trải nghiệm—cũng là cách tạo cảm thông và giảm đi những tị hiềm, đau thương.
Một nữ phóng viên trẻ tuổi của CNN nghe nói có một ông Do Thái già thật già không biết từ hồi nào đều đặn hai lần mỗi ngày đến cầu nguyện bên Bức Tường Than Khóc ở Jerusalem, Israel.
Mấy hôm nay tôi bắt đầu nghi ngại nó.
Nó là Lu, con chó tôi đã “cứu vớt” và nuôi dưỡng mấy năm.
Bình Luận mới