Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Hữu

Sau Alice Munro, truyện ngắn không còn như trước nữa

10.04.2014

Nỗi “bức xúc” của bà Munro về cách nhìn của nhà văn đàn ông đối với các nhà văn nữ (đối tượng tình dục dưới mắt họ) được bà trút vào trong truyện ngắn Wenlock Edge, như một nỗi ám ảnh. Truyện có đoạn một cô sinh viên được mời đến dùng bữa cơm tối tại nhà một người đàn ông luống tuổi, giàu có, là người tình của bạn mình. Cô được yêu cầu khỏa thân toàn phần trong suốt bữa ăn (trong lúc chủ nhà mặc quần áo chỉnh tề) cũng như trong suốt buổi trò chuyện về triết học và thơ

Bài viết, bài gõ, bài vẽ

3.02.2012
hands-typing-on-a-computer_thumb.jpg

Trước năm 1975, những từ “bài viết”, “bài nói” hầu như không thấy sử dụng ở miền Nam (chỉ có “bài”, “bài văn”, “bài nói chuyện”) …. Cách gọi chung chung “bài viết” như thế chỉ có làm nghèo đi chứ khó mà gọi là “làm giàu thêm kho tàng tiếng Việt”.

Tham gia, nghe phát mệt!

7.11.2011
HN-BuocNhay2011_thumb.jpg

Dường như người ta chẳng buồn nhớ tới các từ ngữ “tham dự”, “gia nhập”, “cộng tác”, “hợp tác, “đóng góp”, “góp phần”, “góp mặt”, “tiếp tay”, “dự phần”… vân vân… cứ… “tham gia” cho… tiện, đỡ phức tạp. Nói chung thì cũng là… “tham gia” thôi.

Bản di chúc 71 chữ

2.08.2010

Những lời lẽ trong một bản di chúc, lại gọi là “di chúc lịch sử”, cần được ghi lại trung thực, chính xác, nguyên trạng, chứ không thể ghi… đại để, đại khái, đại loại. Cũng không cần phải “biên tập”, “biên chế”, không cần phải sửa sang cho chỉnh đốn hơn, thêm thắt cho đầy đủ hơn, tỉa tót cho gọn ghẽ hơn, gọt dũa cho văn vẻ hơn.

Cung Tích Biền, giấc mộng rỗng không

30.03.2010

CTB, cho dù ông có muốn viết như thế nào, ẩn dụ hay “bạch hóa” (7), đồng sàng hay “dị mộng” (4), thiếu đủ hay “thừa dư” (4), cho dù ông có muốn tô vẽ, sơn phết màu mè như thế nào (màu hồng, màu huyết dụ…, hay màu gì gì khác) cho cái “xứ động vật” của ông, thì nơi ấy vẫn không hề đổi thay, vẫn ngàn-năm-mây-bay, vẫn muôn-đời-muôn-kiếp-không-phai.

ngày xuân, đọc thơ trần mộng tú

17.02.2010

Theo chân Trần Mộng Tú, bước xuống cuộc đời, ta gặp thơ mỗi ngày … Thơ quanh quẩn đâu đây, thơ không ở đâu xa. Thơ sẵn đâu đó, tưởng cứ xòe tay ra là nắm bắt được thơ ngay, tưởng có thể chia nhau mỗi người một mẩu thơ. Mỗi người đến và đi đều có mang thơ theo.

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 1

21.10.2009

Dẫn ra các ví dụ trên để thấy rằng tiếng Việt là của người Việt, không có Bắc Trung Nam chi cả, và chỉ vì duyên cớ nào đó mà đem lòng oán ghét những “từ” này “từ” nọ thì kể cũng bất công và tội tình cho chữ nghĩa. Hãy trả ngôn ngữ về vị trí độc lập như nó đã từng.

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 2

21.10.2009

Điều an ủi là các từ ngữ “tiếng Việt cũ” thế nào cũng còn tìm thấy được trong các bộ tự điển tiếng Việt về sau này, với chú thích là… “từ cũ” hay “từ cổ”. Dù sao, việc “tử thủ” ngôn ngữ “tiếng Việt cũ” của những “người lính già” cũng là hành động dũng cảm đáng ca ngợi, và ít ra cũng đã “can trường trong chiến bại”.

Hãy trả lại dấu nặng cho câu tục ngữ ấy

8.09.2009

Từ sau năm 1975, người ta đã lập lờ, đã nhập nhằng một cách cố ý, đánh tráo chữ “hạnh” bằng chữ “hành” trong câu tục ngữ trên. Rõ ràng là cả “ý đồ” (1) chứ không phải chỉ là chuyện dấu nặng hay dấu huyền.

Những “kẻ lạ mặt” trong ngôn ngữ

25.08.2009

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…”, mỗi lần nghe câu hát ấy là mỗi lần tôi lại phân vân tự hỏi, “Những ‘kẻ lạ mặt trong ngôn ngữ’ ấy có phải là ‘tiếng nước tôi’ (và những đứa cháu của tôi có phải ‘yêu’ chúng ‘từ khi mới ra đời’)?”

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)