Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Bệnh viện tỉnh nhỏ. Nhà xác chỉ có vài cái giường sắt vênh vẹo mà giường nào cũng nhét tới hai xác chết. Toàn là dân nghèo những thôn làng sát biên giới bị Khờ Me Đỏ sát hại.
Cafe Phạm Thiên Thư vắng tanh, với những im lìm, dù quán chỉ xao xác với 2 chiếc bàn nhỏ. Thỉnh thoảng Thi sĩ Bùi Giáng, vai khoác chiếc túi rách tả tơi, tay kéo theo sợi dây dài có gắn rất nhiều lon sữa bò sét rỉ. Với vẻ mặt hóm hỉnh, Ông nghênh ngang tới ngồi ở chiếc bàn còn lại.
bản edited, nhân tưởng niệm phu nhân nhà thơ Nguyễn Đình Toàn, nhũ danh Nguyễn Thị Thu Hồng, qua đời ngày 24. 2. 2021 tại Hoa kỳ.
Khi em về bước xưa chừng xa lạ
Và cỏ …
Ý-thức là hoạt-động tự-nhiên của trí-tuê, như khi chúng ta đặt câu hỏi về Thượng-đế hay Tạo-hóa, tức là đụng vào Bản-thể vô-biên. Nhưng suy ra từ đoạn mở-đầu của chuyên luận này, ý-thức là thức về mọi vấn-đề, ngay cả ý-thức về thế-gian hữu-hạn, về con người, về vạn-vật, về lịch-sử, về chính-trị và về xã-hội…Ý-thức không bao giờ toàn-vẹn, ngay cả những chuyện nhỏ bé hằng ngày như, cái bình-đîện xe hơi này làm ở đâu, có bảo-đảm đúng hạn-kỳ không.
Nếu Dương Nghiễm Mậu đọc những tác phẩm thực sự cuối cùng của Khái Hưng trên báo Chính Nghĩa, ông sẽ còn ngạc nhiên hơn, bởi không tìm thấy mảy may căm thù nào trong cái môi trường hừng hực sát thủ [của cách mạng], mà ngược lại là trái tim hòa giải giữa anh em hai bên chiến tuyến.
Đầu tháng Hai năm nay Đền Sistine thuộc Điện Vatican đã mở cửa để đón công chúng vào xem kể từ ngày đóng cửa lại vào tháng 11 khi dịch Covid tái phát không chỉ ở Ý mà còn ở các nơi khác trên thế giới. Nhưng với ông Gianni Crea…
Thế số nhất tức mặc” (số phận đời người giống như một hơi thở ra hít vào), thở ra mà không hít vào thì xem như một đời người sẽ kết thúc. Vì vậy, Sống-Chết mong manh như hơi thở mà thôi. “Thời tình” (tình của đời người) chỉ là “lưỡng hải ngân” (đôi mắt). Nếu thấy thấu suốt điều ấy thì sẽ liễu ngộ lẽ Sống-Chết, vượt thoát hết “ma cung” đã từng “hồn quản thậm” (hồn bị nhốt chặt, khóa chặt hết) mọi chúng sinh.
Một trong những điểm chung giữa Nguyễn Lương Vỵ và người viết là cùng một tấm lòng kính ngưỡng Trần Nhân Tông – một thiền sư, một nhà thơ, và là một nhà vua đã hai lần dẫn binh đẩy lui quân phương Bắc.
Cô từ từ mở mắt. Một giấc ngủ sâu mê mệt đến nỗi mắt cứ như bị nhíu lại không thể mở to, mọi thứ lờ mờ. Mình đang ở đâu đây? Giờ là sáng …
Tôi đã đọc những thi phẩm: Âm Vang Và Sắc Mầu – Phương Ý – Hòa Âm Âm Âm Âm… – Huyết Âm – Tinh Âm – của nhà thơ NLV. Điều cảm nhận đầu tiên của tôi là cảm được cái khí nhất quán các tập thơ, một mạch một dòng sông, nhưng ở mỗi thi phẩm lại thể hiện mỗi lực chảy khác nhau.
Khi chưa cầm được tập thơ trong tay, ý nghĩ ban đầu theo vô thức tôi cứ tưởng ai đó đã xếp chữ lầm tựa đề của tập thơ Năm Chữ Năm Câu của nhà …
Xong việc, chúng tôi bước trở lên cái cầu thang hẹp. Cũng thế, bằng cách thay nhau đặt bàn chân này trước bàn chân kia, mắt chăm chú nhìn xuống bậc thang để giữ thăng bằng. Được nửa cầu thang, tôi không thể đi tiếp vì có một người khách khác đang đi xuống.
Biệt thự 80 Quan Thánh là nhà của Khái Hưng thuê từ cuối năm 1934 để ở và làm trụ sở Phong Hóa Ngày Nay, nhà xuất bản Đời Nay và nhà in Ngày Nay. Kể từ tháng 4-1945, 80 Quan Thánh trở thành trụ sở của báo Việt Nam, báo Chính Nghĩa và của Việt Nam Quốc Dân Đảng.
Thông thường, những nhà thơ thực hiện thành công“cú nhảy lùi” sau khi đã tự mình bước tới “bờ hương chín” là người có tâm hồn rất thanh khiết và yêu thương trần gian hết mực. Ngoài ra, họ còn có tính kham nhẫn rất thâm sâu.
Phải hiểu ngoài tính cách ngổ ngáo, ngông cuồng, kiêu căng thì tiềm ẩn bên trong Vỵ nhân bản đạo đức đối với bạn bè nghèo, sa cơ thất thế, hết lòng giúp đỡ. Một tay hảo hán khi đang là quyền cao chức trọng. Không phải ai cũng làm được. Anh quý Vỵ ở điểm này, Cung Tích Biền nói.
Thơ tôi mần, thủy chung như nhất … là hình ảnh tôi lẽo đẽo bước theo sau ông Nội tôi (lúc đó tôi mới 9 tuổi) đi trên một cánh đồng vắng ra nghĩa địa, hai tay ôm một cái niêu đất nhỏ, ở trong đựng cái thai non 3 – 4 tháng, em tôi (mẹ tôi sẩy thai vì đuối sức, lam lũ quá nhiều)…. Có một cánh bướm chập chờn trên vai tôi suốt trên đường trở về nhà.
Lời giã biệt niềm chi đau gió hú
Khép lòng tay nghe nắng cũ thầm thì (NLV)
Tháng 10 2019, nhà thơ Du Tử Lê ra đi. Chúng tôi những người bạn của anh ở Orange County …
Câu ấy (có phải là câu hỏi thảng thốt trước thi ca không?) Không phải của tôi đâu, mà là của một thi nhân đời Tống nào đó thảng thốt hỏi khi đọc thơ Tô Đông Pha, nguyên văn thế nầy: Chỉ kiến tính linh, bất kiến văn tự (抵 見 性 靈, 不 見 文 字)
Mỗi khi ngồi quán cà phê, hễ nhớ tới Nguyễn Tôn Nhan là Vỵ lại lẩm nhẩm Nhan đi vô hạn Nhan về vô biên…
Vỵ ơi, lại có ngày hôm nay, tôi dùng chính hai câu thơ của anh khóc anh Nhan, để khóc anh. Ra đi vậy đó hả bạn hiền?
Tình cờ gặp anh chàng cụt một chân hát rong
Cười như trẻ thơ, khóc như quỷ đói
lạnh xương vai và buốt xương sườn
Anh quẳng cho ta câu hát có đờm
hơn bốn mươi năm rồi đó
đàn lên lấy nhịp bá vai
bá vai chiều bá vai bạn
hát bóng gầy hát bóng phai
Vẫn một mình ngồi đây nhớ bạn
Vẫn hình dung Nhan ngồi kề bên
Vẫn giọng nói vang xa và ấm
Vẫn niềm khuya thơ ngấm trời quen
Hình ảnh quê hương hiện rõ nhiều lần trong thơ Nguyễn Lương Vỵ. Chúng ta gặp rất nhiều địa danh trong thơ của NLV: Qui Nhơn, Ninh Chữ, Nha Trang, Đèo Cả, Pleiku, Phố Cổ Hội An, Tam Kỳ, Ngũ Hành Sơn, Đà Lạt, Sài Gòn… hầu hết là Miền Trung.
Nguyễn Thị Thế mô tả tình anh em bền chặt, vẽ chân dung chính xác các anh và hai em, nhưng đã viết những trang hồi ký cay đắng về Tình mẹ con, thuật lại hình ảnh người mẹ nghiệt ngã, toàn trị trong gia đình, với một ngòi bút thản nhiên, chân thật.
Đọc anh, tôi đọc được những tâm, những huyết, những âm, những chữ… và tất cả anh hoà trộn vào nhau thành một khối đặc quánh, rất Nguyễn Lương Vỵ. Bạn đọc không cần sống, thở, nghe, nhìn hay cảm xúc. Dường như tác giả đã làm giùm bạn việc này rồi.
Chuyện thực ngoài đời lắm khi vượt qua trí tưởng tượng của con người. Tôi có cái duyên gặp được một số nhân vật khá lý thú. Nhìn bề ngoài họ cũng chỉ bình thường nhưng họ lại kể cho tôi nghe những mẩu chuyện đời rất kỳ lạ…
I. Quê hương và thi nhân
Quê hương là một nơi chốn, một “thổ ngơi” đặc biệt in sâu trong lòng thi nhân. Điều này ai từng yêu thơ, đọc thơ, thưởng thức thơ đều nhận …
niệm thần chú ghép những hạt lửa
ngửa mặt nhìn hư vô sực nức mùi tử khí
ảo giác rối loạn nguyên tố thuyết ngũ hành
mặt trời định vị chẳng biết đang cười hay khóc
ý tưởng về chuyện tắt lửa đã qua hàng triệu năm
Bình Luận mới