Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tôi nên viết, tuyết | nhật ký với đôi mắt nhắm


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 16.11.2020

 

Stella Vinitchi Radulescu sinh ở Romania, xin tị nạn chính trị ở Ý năm 1983, vào thời đỉnh cao của chế độ cộng sản. Bà có bằng tiến sĩ về Ngôn ngữ và Văn học Pháp, từng là giáo sư tiếng Pháp tại Đại học Loyola và Đại học Northwestern trong nhiều năm. Hiện đang sống ở Chicago.
Viết thơ bằng ba thứ tiếng, bà là tác giả của nhiều tập thơ được xuất bản ở Hoa Kỳ, Romania, và Pháp, bao gồm Last Call (March Street Press, 2005), Diving With the Whales (March Street Press, 2008), Insomnia in Flowers (Plain View Press, 2008), Le Jour en équilibre (Editions du Cygne, 2010), và All Seeds & Blues (2011). Bà đã nhận được hai giải thưởng thơ quốc tế từ Société des Poètes et Artistes de France, trao tặng cho Terre Interrompue (Les Papiers de Lune, 2007) và Un cri dans la neige (Editions du Cygne, 2009). Thơ bà có trong Seneca Review, Pleiades, Karamu, Louisville Review, Rhino, Laurel Review, California Quarterly, Visions, và Asheville Poetry Review, v.v.
Các sách tiếng Pháp của Radulescu cũng nhận được nhiều giải thưởng, như Grand Prix de Poésie Noël-Henri Villard và Prix Amélie Murat.

tôi nên viết, tuyết

xanh lá chuyển sang đen
đen sang trắng
tôi nên viết, tuyết –
nhưng chữ đó nhìn tựa như
máu:
tự giấu mình trừ khi
có vết thương
một vết thương ngay giữa im lặng
tôi muốn nói ngay giữa
tim
nhưng tim chợt chuyển
sang một dòng nhạc
rạc rời, khốn khó
giữa sống và chết


(vi lãng phỏng dịch từ nguyên tác tiếng Pháp “Je Dirais Neige”)


từ “Nhật ký với đôi mắt nhắm”

Nóng tháng tám xuyên qua tôi vào tận xương tủy. Ruồi nữa. Và bộ đồ ngủ vá víu của anh. Anh phải bán chiếc đồng hồ vàng của mình cho một người hàng xóm. . . Chẳng bao lâu nữa, cuộc đời của anh sẽ kết thúc. Ngồi ở mép giường, anh thở dốc. . . Anh xin tôi một điếu thuốc.

Đầu tiên tôi đứng lên, sau đó tôi đi tìm gói thuốc, rồi tiếp theo. . . Nhưng thật sự, có một thứ tự nào cho mọi thứ? Tôi đã làm và lặp đi lặp lại những cử động này trong một thời gian dài, luôn như thế, ngược và xuôi, tôi đưa tay ra, tôi tìm gói thuốc, tôi đốt thuốc, tôi biết nó sẽ không cháy hết.

Mặt trời qua cửa sổ làm tôi đổ mồ hôi. Ở căn phòng bên cạnh, lũ trẻ đang thức giấc. Tôi nghe văng vẳng giọng chúng nó.

Bạn có thể bắt đầu, hoặc kết thúc, một cuốn sách theo cách này.

~

Những trang sách nằm rải rác trên bãi biển. Những chữ cái rơi rụng, quấn quanh đá, sờn, vặn, bám vào rễ cây, những sinh vật lạ, rong quằn quại. . .

Một dòng nhạc trỗi lên từ đất. Đột nhiên tôi nhận ra nó, tôi vẫn thường mở lên trong xe. Rồi, giai điệu chuyển đổi. Tôi nghe thấy tiếng chân bước dưới lòng đất. . .

Gỡ rối những chữ cái này, gom chúng lại từ trên cát, đó là việc của tôi, tôi là người phải làm, tôi biết điều đó.

Tôi là người đã phát sinh chúng ra, đã vẽ chúng bằng bút chì màu trong sổ tay của mình.

Và tôi không cử động được, hai bàn chân tôi, những bước đi của tôi. . .

Rong biển này mọc ra từ tôi. . .

~

Đêm rất dài và ngày trôi qua không ai biết đến. Tôi nghe thấy những suy tưởng tựa như những động cơ nhỏ quay cuồng trong không khí. Suy tưởng của người khác và của riêng tôi. Chúng đang sống, đang bầu bạn với tôi, linh hoạt hơn trước, khi còn thuộc về họ.

Trong những năm qua, một số đã trở cứng, gỉ sét; một số khác, suy tàn, rã nát, nhưng vẫn làm tôi thích thú. Vì thế, tôi lên dây, kích động máy móc và tôi lắng nghe chúng. . .

Ngày mai tôi sẽ khó thức dậy, chỉ nghe tiếng tĩnh lặng.

~

Bây giờ là ba giờ sáng, người chết đang nằm yên trong mộ. Tôi nghĩ về họ. Tư tưởng đang sống động, ấm áp, nó tự gom hợp lại, tạo thành một hạt nhân bám mình vào thế giới, và nó bắt đầu chuyển động, di dịch.

Tôi tặng người chết món quà này, một món quà duy nhất có thể được.

Người chết — một khối không hình dạng, trên đó chúng ta đang tiếp tục.

(vi lãng trích dịch từ “Journal with Closed Eyes”)

bài đã đăng của Stella Vinitchi Radulescu


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)