Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Cái lưỡi để tự vệ
Cái lưỡi để tồn tại
(Có một lũ người mượn cái lưỡi này
gắn lên mồm mình
ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu
tôi tự úp mặt vào bóng mình
lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân
mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do
ngày tháng tư mệt mỏi
mê sảng úa nhàu khi cơn lặng câm tràn về
không thể mở miệng
không thể kể nói
nàng có thai, chàng bảo phải phá, rồi quất ngựa truy phong trong vòng hai mươi bốn tiếng. nàng tự quyết ôm bụng bầu đi làm mỗi sáng và nói chuyện …
Tháng Ba năm nay tôi đi Nam Cali để xem hoa dại nở rộ (tạm dịch từ chữ super bloom) sau những trận mưa xối xả hiếm hoi hồi đầu năm của tiểu bang nổi …
Trong khoảng mười đến hai mươi ngày làm ở quán rượu, tôi đã nhận ra một điều tất cả các vị khách đến quán đều là kẻ phạm tội không chừa một ai. Chồng tôi còn dịu dàng hòa nhã chán. Mà đâu phải chỉ những vị khách trong quán, tất cả những kẻ đang đi ngoài đường đều cho tôi cảm giác đang che giấu một tội lỗi nào đen tối đằng sau.
Françoise Hardy (sinh năm 1944) là ca nhạc sĩ Pháp nổi tiếng từ đầu thập niên 1960 như là nhân vật đi đầu trong phong trào yé-yé. Bà thu âm các ca khúc của mình trong nhiều ngôn ngữ, xuất hiện trong nhiều cuốn phim…
Có cách nào tạo dựng một quá khứ
Thật xứng với tương lai
Có cách nào tưởng tượng mình trở nên
Kỷ niệm xa xưa
“Vào sáng chủ nhật, như thường lệ tôi xách xe vào khu trung tâm thành phố để cà phê với bạn bè. Trước khi lên cầu ra khỏi địa giới quận tôi ở, bốn thanh niên đi trên hai chiếc xe gắn máy chặn tôi lại. Một người trong số họ nói, “Yêu cầu anh quay lại.” Cùng lúc một người rút chìa khóa xe tôi. Tôi hỏi “Tại sao?” Anh ta đấm vào mặt tôi.
Một đầu lâu
trôi xuống từ đầu nguồn tấp vào bờ cạn.
Đôi hố mắt đen ngòm vô tận, nhìn trời cao vô tận, nhìn thời gian vô hạn, thất lạc thân thể và tứ chi.
tôi sẽ đi mua một hũ đường
về nhà trộn mật với tàn hương
nước lã uống vào theo cơn bệnh
đổ tháo ra ngoài như mưa tuôn
nổ nổ nổ ̶ nổ không ngừng nghỉ
lốp đốp như cà pháo mở cuộc ngày hè
lốp đốp đánh thức con thuồng luồng
miên man tư lự bên bờ ao hoang vắng
Trong nhạc sến
hầu như em nào cũng đoản hậu
nếu không vội đi lấy chồng
thì cũng chết sớm
Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non
Tình yêu của Wictor and Zula cũng làm ta nghĩ đến Truyện Kiều của Nguyễn Du. Như Thuý Kiều, Zula cũng trải qua 15 năm lận đận. Nhưng khái niệm trở về nhà trong Chiến Tranh Lạnh không có một đoạn kết hậu từ khía cạnh phong kiến như cảnh Thuý Kiều đoàn tụ với Kim Trọng và Thuý Vân.
Một người đàn ông lượn qua quầy rượu, nụ cười mỉm trên môi sẵn sàng nở rộng hơn trong trường hợp tôi có một phản ứng thuận lợi. Để trả lời, tôi nâng ly rượu martini lên nhấp, mắt nhìn lảng đi chỗ khác. Hôm nay tôi có hẹn, dù người tôi hẹn đã trễ hơn nửa tiếng, nhưng tìm một người mới cần thời gian và công sức, cả hai thứ tôi đều không có đủ.
Mang tựa đề Poor Yella Rednecks và trình diễn hoàn toàn bằng Anh ngữ, đây là vở thứ hai về di dân Việt và là phần tiếp theo (sequel) của vở Vietgone của kịch tác gia gốc Việt thuộc thế hệ thứ hai, Quí Nguyễn. Do nữ đạo diễn May Adrales điều hợp
Ca khúc “Shape of My Heart” nằm trong đĩa Ten Summoner’s Tales (Mười câu chuyện của kẻ gọi hồn), do Sting viết chung với nhạc sĩ ghi ta Dominic Miller (sinh 1960) người Argentina.
Cô bạn tôi nhắn tin: “Khi nói về quê hương, thường bọn em chỉ nói yêu Saigon, không bao giờ nói yêu nước vì nó đạo đức giả cách mạng.”
Cô viết tiếp: “Người Vietnam là một chủng loại phát triển với những năng lượng độc hại.”
Quan sát thơ hay như xem một đoạn phim lôi cuốn, động lòng, chiếu chồng lên đoạn phim của bản thân, khiến hình ảnh trên màn hỗn loạn, nhưng bất ngờ tạo ra ý nghĩa. Rồi sau khi chấm dứt, từ từ, một lúc nào đó, cả hai đoạn phim nhập lại chiếu thành một đoạn phim khác mà bản thân đóng vai chính hoặc đạo diễn.
trên con thuyền ngược dòng sông Hậu tôi hóa thành trăm mảnh, tôi có đủ can đảm tự tha thứ mình để suốt đêm lềnh đềnh như một chiếc bè của kẻ lưu đày trong thân xác, trong quê hương và trong cuộc sống.
tôi muốn kết thúc cuộc phiếm du
không phải bằng lời trần tình óng mượt
mà bằng sự thân thiện
của giấc mơ đen
đường về em, gió hút heo
đuôi chồn lay, lạnh đến teo mào gà
anh từ trong quảng nam ra
quà cho em, nhớ, phải là dái dê
Cùm hãm dưới đáy sâu. Hỏi nhờ cây cỏ cho tôi một nhân dạng nhỏ. Không, những hành tinh. Những đường rãnh vòng cung, uốn lượn theo quĩ đạo, và một con sâu trên lá, cái khuôn đổ, đài hoa…
Anh bắt đầu cảm thấy như bằng cách nào đó anh đã tách rời khỏi khung cảnh hộ sinh này, vừa có mặt ở đó đồng thời cũng trôi nổi nơi nào khác, quan sát từ một khoảng cách an toàn. Anh nhìn ngắm mình làm cái động tác cắt rộng cửa mình một cách chính xác. Đường cắt đẹp, anh nghĩ, khi máu ứa loang một vạch, không cho phép anh nhớ lại những lần anh đã chạm vào vùng thịt da ấy với tất cả ham muốn.
Ngay từ những năm sáu mươi, khuynh hướng thế sự đã tỏ ra sắc bén ở Lưu Quang Vũ. Không có gì đáng ngạc nhiên là sau đó, những năm tám mươi, anh trở thành nhà viết kịch lừng lẫy.
Nhưng kìa, có lẽ tôi nhầm chăng, những gì đấy? Những điểm nâu, rồi những chấm trắng, vừa hiện lên trên sườn đồi thoai thoải. Thôi, thế là chiếc áo nhung đã có chỗ rách? Nhìn kỹ, những điểm, những chấm ấy đang di động chậm chạp từ bên kia ngọn đồi lũ lượt tràn qua.
Chiều rơi. Ngày qua. Còn tôi và em
Mình đi đến cuối nơi phương trời
Khi mùa thu đã về
Rồi đây. Mù sương. Nhìn lá vàng úa
Bình Luận mới