Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Gió. Gió nổi khắp đồng cát
Căn nhà gỗ mái tôn
Giữa cánh đồng cát
Vách ván rung.
yêu em tận tụy
dù không được trả lương
tận tụy hơn tất cả kẻ khác
làm cho chủ ba mươi năm, ngày tối đa 8 tiếng
Anh, Mỹ là các nước dân chủ, và đủ rộng cho cả phe cầm quyền và đối lập cùng hoạt động. Cấu trúc Giáo Hội theo hình thức độc tài, và Vatican quá nhỏ hẹp để cả hai phía cấp tiến (Giáo hoàng Francis) và bảo thủ (Cựu Giáo hoàng Benedict) cùng chung sống hòa bình, dù cùng là con cái Chúa. Hậu quả là những gì phải đến, đã đến.
Ông cân nhắc từng ca từ, từng lời thơ, khi sáng tác. Ông nâng niu, trân quý những đứa con tinh thần của mình và đắn đó khi lựa người hát, có lẽ vì sợ ca sĩ làm hỏng, khiến chúng thành dị dạng.
Đề cập tới những vấn đề nghiêm trọng và gai góc trong giai đoạn đầu định cư của người Việt ở Mỹ cuối thế kỷ 20 nhưng tác giả Qui Nguyễn đã chọn phong cách diễn tả không đẩy cảm xúc đến chỗ quá căng thẳng…
Hết người này đến người khác, không có ai là thằng bé con chị hết.
Lỡ như chị quên mặt nó thì sao nhỉ? Lỡ như chị nổi điên lên thì sao? Lỡ như nó đã ở đây rồi, nằm ở một trong những cái giường trẻ con kia, chị nhìn thấy nó mỗi ngày mà không nhận ra nó là con mình thì sao nhỉ? Lỡ như lâu quá thì sao nhỉ? Lỡ như trí nhớ hư hoại thì sao? Lỡ như mọi chuyện đều trắc trở
“The Windmills of Your Mind,” do Noel Harrison trình bày, làm nhạc nền trong phim The Thomas Crown Affair với Steve McQueen và Faye Dunaway thủ diễn, nhận giải thưởng The Academy Award for Best Song 1968 (giải Oscar cho ca khúc hay nhất).
Lâu lắm trong đời, tôi đã từng nghe “Yellow Bird” được trình bày với các giọng chính và phụ của tứ ca The Brothers Four rất ăn ý, nghệ thuật hòa âm cao qua tiếng đàn thùng rộn ràng, mơ màng gợi tưởng.
Điều bất ngờ là cô có một con mèo màu hồng. Biết cô nhiều ngày qua, từ ngày ở viện về, cùng một khu chung cư, cô chưa bao giờ kể là cô có nuôi một con mèo. Một con mèo hồng, điều tôi chưa từng biết
Với tất cả những người đã qua đời hay đang sống, tôi thật sự cảm nhận được đó là một thế giới đồng nhất. Có thể đến một lúc nào đó văn minh nhân loại sẽ tiến đến chỗ có thể tương tác được với thế giới bên kia, như chúng ta đang nghĩ đến họ, như cách chúng ta tương tác với nhau trên mạng internet. Ký ức và tương lai dường như cùng nằm trên một mặt phẳng.
điều đó chỉ xảy ra trong một đêm ngủ quên trên bờ biển
dù chỉ là một thoáng mộng
khi mở mắt ra thấy mình trên giường
nhi nữ đồng xanh cánh trời hoa máu
khóc lặm oan khiên nát vỡ mắt người
em về nhặt hạt ru chơi
sử xanh gói lại mấy lời
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu
đó nấc lên ngày tháng tư lắng
nghe từng âm âm ức ức mà
phỏng đoán tiếng khóc
Cả đêm tôi nghe tiếng nước nức nở. Cả đêm tôi ngủ trong tôi. Ngày mới mở đầu với tôi, khóc vì ngày rơi như nước qua đêm.
Một cơn buồn ngủ thúc giục khẩn thiết, trĩu nặng xô đẩy toàn thân, ném tôi vào tình thế không thể lựa chọn; cơn buồn ngủ mà Tchékhov đã phải để nhân vật tội nghiệp của mình trở thành kẻ sát nhân. Cơn buồn ngủ tôi chưa hề có trong đời, ít nhất ở khoảng thời gian hơn hai mươi năm nay. Nghĩa là, hơn hai mươi năm nay tôi không hề ngủ
Rời cánh đồng, chúng tôi trở về nhà, bắc ghế ra ngồi trước một bãi cỏ đã được cắt gọn. Chung quanh những bận rộn của một ngày đang lắng xuống. Một cái máy hát karaoke vọng lại văng vẳng. Một người đàn ông cởi trần xịt vòi nước tưới cây. Cơn mưa đã không đến như mong đợi. Tôi có cảm tưởng Sài Gòn đã ở rất xa, thật xa, như thuộc về tiền kiếp.
Chúng ta không thể sống hòa bình với nhau ư? Anh hỏi và con quái thú gầm gừ. Anh choàng sợi dây xích vào cổ nó và bắt đầu tìm đường về nhà.
Thuở ấy tổ quốc vẫn là trên hết
không như bây giờ chúng bán bớt từng phần.
Thuở ấy ai cũng là người yêu nước
không như bây giờ chúng phản bội nhân dân.
Cái lưỡi để tự vệ
Cái lưỡi để tồn tại
(Có một lũ người mượn cái lưỡi này
gắn lên mồm mình
ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu
tôi tự úp mặt vào bóng mình
lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân
mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do
ngày tháng tư mệt mỏi
mê sảng úa nhàu khi cơn lặng câm tràn về
không thể mở miệng
không thể kể nói
nàng có thai, chàng bảo phải phá, rồi quất ngựa truy phong trong vòng hai mươi bốn tiếng. nàng tự quyết ôm bụng bầu đi làm mỗi sáng và nói chuyện …
Tháng Ba năm nay tôi đi Nam Cali để xem hoa dại nở rộ (tạm dịch từ chữ super bloom) sau những trận mưa xối xả hiếm hoi hồi đầu năm của tiểu bang nổi …
Trong khoảng mười đến hai mươi ngày làm ở quán rượu, tôi đã nhận ra một điều tất cả các vị khách đến quán đều là kẻ phạm tội không chừa một ai. Chồng tôi còn dịu dàng hòa nhã chán. Mà đâu phải chỉ những vị khách trong quán, tất cả những kẻ đang đi ngoài đường đều cho tôi cảm giác đang che giấu một tội lỗi nào đen tối đằng sau.
Françoise Hardy (sinh năm 1944) là ca nhạc sĩ Pháp nổi tiếng từ đầu thập niên 1960 như là nhân vật đi đầu trong phong trào yé-yé. Bà thu âm các ca khúc của mình trong nhiều ngôn ngữ, xuất hiện trong nhiều cuốn phim…
Có cách nào tạo dựng một quá khứ
Thật xứng với tương lai
Có cách nào tưởng tượng mình trở nên
Kỷ niệm xa xưa
“Vào sáng chủ nhật, như thường lệ tôi xách xe vào khu trung tâm thành phố để cà phê với bạn bè. Trước khi lên cầu ra khỏi địa giới quận tôi ở, bốn thanh niên đi trên hai chiếc xe gắn máy chặn tôi lại. Một người trong số họ nói, “Yêu cầu anh quay lại.” Cùng lúc một người rút chìa khóa xe tôi. Tôi hỏi “Tại sao?” Anh ta đấm vào mặt tôi.
Một đầu lâu
trôi xuống từ đầu nguồn tấp vào bờ cạn.
Đôi hố mắt đen ngòm vô tận, nhìn trời cao vô tận, nhìn thời gian vô hạn, thất lạc thân thể và tứ chi.
Bình Luận mới