Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đầu Lâu Cười Đời Nửa Miệng

0 bình luận ♦ 4.04.2019

(Trích Trước Khi Thơ Qua Đời)

 

 

 

Một đầu lâu

trôi xuống từ đầu nguồn tấp vào bờ cạn.

Đôi hố mắt đen ngòm vô tận, nhìn trời cao vô tận, nhìn thời gian vô hạn, thất lạc thân thể và tứ chi.

Mây bịt mắt trăng. Sống bịt mắt người. Thấy được đã đen tối.

Ông già say rượu về khuya, đái bên sông, quờ quạng tưởng gặp người.

– Ai đó, sao nằm ở đây?

Ông sực nhớ: Đúng. Bạn đồng đội ngã bên bờ nước. Tháng ngày chống thực dân, đạn bắn kín mùa mưa. Để tao cõng mày về gặp mẹ.

Rán lên. Sắp đến trạm ý tế. Sao mày thả súng bên đường? Sao mày nằm lăn ở đây?

Đầu lâu rớt mất hàm dưới

cười nửa miệng.

 

(Tác giả chấm dứt bài thơ.)

 

Ý nghĩ vẫn tiếp tục:

Đầu lâu rớt ra khỏi hòm. Lăn xuống dòng nước. Chảy vào sông.

Trôi vô gia cư.

Trôi vô định hướng.

Dạt xa xóm làng.

Đám quân Trung Quốc chiếm đất nghĩa địa. Cày xới mồ mả. Hài cốt ly tán.

Đầu lâu này may mắn lưu vong.

Những đầu lâu khác nát tan từng mảnh vụn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)