Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê An Thế

LeAnThe_new

di sản chiếc xương cá nằm ngang

18.07.2019

tôi đọc kinh Bát Nhã, xem Playboy, nghe Rolling Stones
tôi tắm suối Pleidolim, ngủ đò sông Hương
tôi xếp hàng chơi đĩ cao nguyên trước khi hành quân ra trận

Không khóc nổi | Khát

2.06.2019

Có thể ném tiếng chửi thề lên cao
hoặc bất cứ chỗ nào
màu da và màu cờ và
mùi mồ hôi và mùi cống rãnh và mùi thịt nướng

30 tháng tư 2019

13.05.2019

B nhắn tin T chết, năm nay ở California trời mưa nhiều và hoa nở khắp nơi. Xác T đã thiêu và gia đình sẽ đem về rải ở Việt Nam. Pleiku, Kontum, và biển. …

THÁNG TƯ- APRIL

1.05.2019

 
LTS: “Tháng Tư” của Lê An Thế được sáng tác vào năm 2007 và được Lê Đình Nhất Lang chuyển ngữ năm 2010. Vào lúc 10:00 sáng ngày 30/4/2019, bài thơ này đã được …

phi tang ♦ 1968 ♦ từ lâu ♦ tháng tư 2019

25.04.2019

bây giờ tháng tư
giữa một thành phố không có cái tên nào đúng chỗ

tôi chỉ muốn uống và ngã xuống
giống tháng tư

Mèo Hồng*

11.04.2019
th_idOP.9f3ecPWbmN4pYg474C474o5pid21_thumb.jpg

Điều bất ngờ là cô có một con mèo màu hồng. Biết cô nhiều ngày qua, từ ngày ở viện về, cùng một khu chung cư, cô chưa bao giờ kể là cô có nuôi một con mèo. Một con mèo hồng, điều tôi chưa từng biết

Không có ♦ Hậu saigon ♦ Có gì tôi lỗi ♦ Một thí dụ… ♦ Một thí dụ khác…

28.03.2019

trên con thuyền ngược dòng sông Hậu tôi hóa thành trăm mảnh, tôi có đủ can đảm tự tha thứ mình để suốt đêm lềnh đềnh như một chiếc bè của kẻ lưu đày trong thân xác, trong quê hương và trong cuộc sống.

Có Thể ♦ Vuột ♦ Bầu Trời

9.11.2018

có thể là một lá cờ đã chết
có thể là

lúc đói
tôi thèm nuốt cả thành phố, bóng cây, tiếng còi, lịch sử

Cụ thể của một bài thơ

18.10.2018

lúc ngôn ngữ quậy phá không ngừng, tôi bỏ mặc căn phòng
ra ngoài thành phố, tôi bỏ thành phố
đi về trước mặt, rồi tôi bỏ
buổi chiều thành buổi tối, và con đường ngắn nhất

Kẻ Khác

13.06.2018
IMG_4099_thumb.jpg

Ở chỗ công an này, căng thẳng như có ngàn con mắt dòm ngó tôi từng động tác, tôi vẫn đỏ mặt và nóng bừng. Thế là tôi đổi ý. Tôi quyết định nộp tên mình. Và giữ lại cái tên mới. Cái tên nửa Tây nửa ta đó. Kệ. Tôi chạy ùa ra đường. Tôi vừa được giải phóng. Giải phóng khỏi một cái tên.

trừu tượng ♦ cầu vồng

10.05.2018

chữ có thể là tôi

cố cắt chữ ra
thì cái tôi
biến mất

vẽ ♦ tứ diệu đế ♦ thắp nến ♦ Sàigon ♦ qua đường

30.04.2018

Em chỉ ra bất cứ khoảng trống nào
tôi đều nhớ kỹ
một con đường một hàng rào một phút một chữ
đều có chiều cao
thành phố này còn nhiều chỗ bí mật

không văn bản

23.04.2018

Ông vừa là trưởng ban chấm giải, vừa là người gởi bài dự thi, nên theo đúng qui trình, ông phải tự thông báo cho mình về việc ông vừa được giải thi ca năm nay.

thai nghén ♦ chết ngạt ♦ tại sao

3.04.2018

nhà em là sông là biển
em nói về những điều bất hợp lý hơn
là những con bướm tiếp tục bay ra
giữa bụi khói và tiếng còi Sàigon

Chạy Thoát

25.07.2016

Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.

khoảng trống còn lại ♦ vẫn thở

8.05.2015

xa hơn một con đường, tôi đặt một mặt phẳng
lên một dòng nhạc rồi

tưởng tượng đến dấu chấm của ánh sáng, tôi tự hỏi
làm sao có thể biết được nỗi sợ hãi của mỗi người

5 bài thơ

23.04.2015

Tôi lưu vong giữa trái đất
tôi lưu vong giữa quê hương
tôi lưu vong giữa thành phố
tôi lưu vong giữa bàn nhậu

dãy dụa ♦ nhãn tiền

15.04.2015

Có lần nhảy lên thật cao
ngó xuống
trang giấy như lưới

còng đầu ♦ không chạm đáy

7.04.2015

Ngôn ngữ dễ sợ hơn một bàn tay hơn một ánh mắt
dễ sợ hơn mũi tên hòn đạn
nó xuất hiện

trống rỗng đời thường

31.12.2013

những con đường đẻ
cái khác
cái khác lại thành cầu thang
lúc tôi leo lên lầu 3

Rất gần thiên đàng hạ giới

30.12.2013

Mỗi buổi tối lúc 9:30, tôi hay nghe tiếng pháo bông nổ từ Disneyland, cách nhà hơn cây số, nơi được cho là thiên đàng hạ giới, thỉnh thoảng tôi có ra ngồi ở cầu thang bên ngoài, dưới ánh pháo trời, tôi chỉ thấy những con mèo hoang tôi thường cho ăn mỗi tối.

sáng nay ♦ một cách thức khác

23.12.2013

lúc thức dậy, tôi đã 63 tuổi
mà vẫn
hưng phấn như một giọt nước
căng

Một cái đầu

17.12.2013

một cái đầu
ngày càng hỗn loạn
tại sao tôi lại nhét em vào
đó

3 bài thơ tháng 1

1.04.2013

ngồi
như không đầu
đầu
như không thân thể

buổi trưa
như không buổi sáng
rồi thời gian
thành một bát cháo

nhưng tôi không thấy khát
khi bàn tay vẫn mọc tiếp

tự rà soát ♦ nhà tù ♦ tiếng dội

24.02.2012

đúng ra thân thể là một cái án chung thân, mỗi
đêm thỉnh thoảng thoát ra
thành một lông ngỗng dọc đường, bao nhiêu cuộc hành trình

Tôi không ngờ

11.01.2012

Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
thể giết chết một giọt nước

Cắt

29.04.2011

Có đêm tôi thì thầm với lòng bàn tay
như hát dỗ
tôi sẽ không để ai cắt tôi khỏi chữ
cắt chữ khỏi thơ

tôi vẫn thế ♦ tôi vẫn sống như thế ♦ mỗi ngày

22.12.2010

trong một giấc mơ tôi đã chui vào khung cửa sổ năm 1919
của André Breton*
và thấy cái bóng ông cắt ra làm 2 mảnh
vẫn nằm đó
suốt gần 100 năm qua

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)