Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »em hãy dựng xong cây nêu rồi đi
gái xuân. mả tổ với thuồng luồng
một gã thành hoàng kiêm thổ địa
bánh trái nứt mắt hết còn gì
Em tình nương cũ xì em tình nhơn mới rợi em nào cũng nói đợi mà nỏ thấy em đâu yêu mới giập bã trầu đòi đâm đơn li dị tình mới tới chớn thủy…
Sáng nay
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.
Phương Sinh cầm bút như cầm dao cầm búa. Viết như đâm như chém, như ném vào sọt rác của thời gian, của cái gọi là lịch sử …. Cách đặt câu, dùng chữ, xếp chữ, táo bạo và bất ngờ. Những từ ngữ hung tợn hay gọt giũa nằm cạnh những lời hiền hậu, đơn giản.
Trong tranh của Sowa, cả hai con heo đều đứng trên hai đường giây điện. Hai chân trước trên một đường, hai chân sau trên đường khác. Bất cứ người hay vật, đứng trên giây điện kiểu đó, nửa âm nửa dương, đều khó toàn mạng, trừ khi là heo bằng đất.
Nguyên email trả lời: “OK chị, no problem. Will do!” rồi nhấn “send” để gửi đi.
Nhưng khi gửi đi rồi thì Nguyên mới để ý tới dòng chữ PS in nghiêng dưới chữ ký của chị Nhàn: Yêu cầu vào buổi tiệc hôm đó, mỗi người mang đến một chậu bông (hoa gì cũng được: mai, đào, lan… sau khi chưng tết ở nhà) để trang hoàng phòng ăn cho có không khí Tết cổ truyền
Một bức tranh sơn dầu thế kỷ thứ 17 được tìm thấy giấu sau bức tường tại một căn phòng trên lầu hai của một toà nhà trên đường Marignan ở Paris trong lúc nơi này đang được chỉnh trang để thiết lập một phòng trưng bầy cho hãng chuyên về thời trang dạ hội Oscar de la Renta.(*)
Hắn bảo, bức tranh này là nội thân, là một biển trôi rộng lớn, một tự họa đi tìm người vẽ. Một không gian đã đầy, rồi mất; hay một khoảng trống đang chờ
“Có cả thảy 9 vụ tự sát trong Kinh Cựu Ước và Chúa Trời không lên án vụ nào cả. Chúng ta cũng có thể lý luận một cách hữu lý rằng việc Chúa Giê-su lên thánh giá cũng mang một nguyên tố tự sát trong đó. Đó là vì Chúa Giê-su tuy biết rõ chuyện gì sắp xảy ra nhưng Ngài đã lựa chọn con đường chết để thực hiện công việc Ngài muốn làm.”
Tất cả những điều này thật rắc rối và bực mình. Vì lúc ấy tôi đã khẳng định rằng chủ nghĩa đế quốc là tồi tệ, và tôi nên bỏ việc và cuốn gói càng sớm càng tốt. Về mặt lý thuyết – tất nhiên là thầm kín – tôi hoàn toàn ủng hộ người Miến và hoàn toàn chống lại kẻ áp bức họ là người Anh. Tôi ghét cay ghét đắng không thể kể xiết công việc mình đang làm.
A, đúng là lúc đó. Tôi nghe vọng từ phía khu binh xá sau lưng một thanh âm khe khẽ của ai đó đang gõ búa đóng đinh đinh đong đinh đinh. Ngay khi nghe tiếng đinh đong đó có thể nói ngay lập tức tôi sực tỉnh hoàn hồn. Cả niềm bi tráng lẫn vẻ nghiêm trang đều tiêu biến mất, như thể thoát khỏi bóng ma ám ảnh, với tâm trạng thấu suốt trống rỗng, tôi nhìn ra mặt đất trải dài phía xa giữa trưa mùa hạ, đầu óc không còn một chút niềm cảm khái nào nữa.
Nhưng đồng tiền có mệnh giá lớn nhất thế giới cho đến nay có lẽ là tờ 100.000 tỉ (14 số 0 theo sau số 1) đô la Zimbabwe, tương đương với 300 USD vào giờ phát hành năm 2008. Khi ấy buổi sáng mang 300 tỉ ZWD ra chợ mua được một ổ bánh mì, nhưng đến chiều thì cũng với 300 tỉ có thể cầm về nửa ổ.
“Chữ của Năm”, Word(s) of the Year, viết tắt là WOTY, là một/nhóm từ ngữ nổi bật và tiêu biểu nhất được sử dụng trong lãnh vực truyền thông trong suốt một năm do các công ty biên soạn tự điển như Merriam-Webster, Dictionary.com (Hoa Kỳ) và Oxford (Anh) chọn lựa. “Chữ của Năm” không phải là chữ mới, cũng không mang theo nghĩa mới, nhưng là chữ được dùng nhiều nhất
Mỗi lần viết hay dịch xong một tác phẩm nào đó, anh đều cảm thấy một niềm vui vẻ nhẹ nhàng. Tuy tác phẩm đó ngay lập …
những quái vật được đánh bóng thành sao
lặng lờ trong máu, được chuyển tải
qua cái ống tạo ra hành khúc một chiều
cố với tới những trái tim non nớt.
những con nai ở thành phố San Jose thường lẻn vào khu vườn của bạn tôi
ăn trụi lá
bạn tôi cứ mất công xua đuổi
ai bảo những con nai không có số phận?
thi ca là bề nổi của sự thật như ai đó thường nói lúc trà dư tửu hậu
đối với tôi, chỉ là những lúc lắc của tư tưởng khỏ nhẹ trong đầu
nỗi buồn, đêm tối và ánh sáng hòa nhau
Độ nén và độ rỗng không quanh không gian ấy
khi chiếc xe bị chặn lại trên đường, lính tráng khám xét
đời xe, số xe và, khi một kẻ nghiêng đầu
Năm 1954, Elias Canetti (Nobel Văn chương 1981) đã tham gia một đoàn làm phim và đi du lịch tới Marrakesh ở Morocco. Hơn một thập kỷ sau, năm 1967, ông xuất bản “Die Stimmen von Marrakesch: Aufzeichnungen nach einer Reise” (tựa bản dịch tiếng Anh của J.A. Underwood là “The Voices of Marrakesh: A Record of a Visit”), kể lại chuyến đi của ông.
Anh ngồi xuống, cầm chén cầm đũa lên, nhìn chén tép mỡ kho tiêu anh vừa mới mang ra, nhìn chén cơm chiên rồi nhìn dĩa dưa chuột. Nhưng rồi anh bỏ chén đũa xuống.
Anh không thể ăn trong hoàn cảnh này. Thái độ của hai người đàn ông thật bất thường. Anh thấy có gì là lạ nơi họ. Anh chưa biết tại sao họ đến.
Một đêm không ngủ được đang nằm lơ mơ nhìn trần nhà, chàng nghe vợ bảo khẽ bên tai: “Em nhớ mùi chuột quá. Da diết. Đã quen mất rồi.” Thành thở dài gật đầu, chàng cũng thấy thế.
Ở đây tôi chỉ đề cập tới những Web site hội hai tiêu chuẩn: 1) sách scanned từ những cuốn sách cũ ra đời trước 1975, không phải loại đánh máy lại có thể bị sai sót, lược bỏ hay hoán đổi, do vô tình hay cố ý; và 2) đặc biệt độc giả có thể tải những cuốn sách điện tử này xuống máy computer hay tablet của mình để đọc mà không cần phải lên mạng.
Tôi tin rằng để làm mới thơ Việt Nam, cần bắt đầu từ chỗ từ bỏ lối làm thơ và đọc thơ nặng về xúc cảm, hoặc ngược lại, nặng về thực nghiệm hời hợt, tung hứng bề ngoài. Phá phách trong văn chương là tuyệt đối cần thiết: chỉ có sự giả tạo của phá phách mới là sát thủ của nó mà thôi.
vùng nâu đỏ lớn dần
trời mỗi ngày tối hơn & tối hơn.
cảm quan mới sẽ tái sinh: sẽ thấy
cái rỗng không, nếm
bóng tối phủ trùm như chiếc màng
không thể ngủ được nên luôn mở mắt
đành phải thánh hóa ý tưởng hiện hình cây búa
Hư vô là gì?
Khi bầy bọ ngựa ăn xác trăng in bóng vút bay về phía đầm lầy
Bầu trời lấp gió vào lỗ rốn dòng sông
Thấy máu chảy từng luồng điện trên xương lá.
Những gã đồ tể của tư tưởng bắt chúng ta đi đường thẳng không bao giờ được rẽ. Nhưng thế giới tự nhiên với bao nhiêu biển hồ, núi non, ghềnh thác. Không thể tồn tại một con đường thẳng tắp bất tận…
Bình Luận mới