Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Độ nén và độ rỗng không quanh không gian ấy
khi chiếc xe bị chặn lại trên đường, lính tráng khám xét
đời xe, số xe và, khi một kẻ nghiêng đầu
Năm 1954, Elias Canetti (Nobel Văn chương 1981) đã tham gia một đoàn làm phim và đi du lịch tới Marrakesh ở Morocco. Hơn một thập kỷ sau, năm 1967, ông xuất bản “Die Stimmen von Marrakesch: Aufzeichnungen nach einer Reise” (tựa bản dịch tiếng Anh của J.A. Underwood là “The Voices of Marrakesh: A Record of a Visit”), kể lại chuyến đi của ông.
Anh ngồi xuống, cầm chén cầm đũa lên, nhìn chén tép mỡ kho tiêu anh vừa mới mang ra, nhìn chén cơm chiên rồi nhìn dĩa dưa chuột. Nhưng rồi anh bỏ chén đũa xuống.
Anh không thể ăn trong hoàn cảnh này. Thái độ của hai người đàn ông thật bất thường. Anh thấy có gì là lạ nơi họ. Anh chưa biết tại sao họ đến.
Một đêm không ngủ được đang nằm lơ mơ nhìn trần nhà, chàng nghe vợ bảo khẽ bên tai: “Em nhớ mùi chuột quá. Da diết. Đã quen mất rồi.” Thành thở dài gật đầu, chàng cũng thấy thế.
Ở đây tôi chỉ đề cập tới những Web site hội hai tiêu chuẩn: 1) sách scanned từ những cuốn sách cũ ra đời trước 1975, không phải loại đánh máy lại có thể bị sai sót, lược bỏ hay hoán đổi, do vô tình hay cố ý; và 2) đặc biệt độc giả có thể tải những cuốn sách điện tử này xuống máy computer hay tablet của mình để đọc mà không cần phải lên mạng.
Tôi tin rằng để làm mới thơ Việt Nam, cần bắt đầu từ chỗ từ bỏ lối làm thơ và đọc thơ nặng về xúc cảm, hoặc ngược lại, nặng về thực nghiệm hời hợt, tung hứng bề ngoài. Phá phách trong văn chương là tuyệt đối cần thiết: chỉ có sự giả tạo của phá phách mới là sát thủ của nó mà thôi.
vùng nâu đỏ lớn dần
trời mỗi ngày tối hơn & tối hơn.
cảm quan mới sẽ tái sinh: sẽ thấy
cái rỗng không, nếm
bóng tối phủ trùm như chiếc màng
không thể ngủ được nên luôn mở mắt
đành phải thánh hóa ý tưởng hiện hình cây búa
Hư vô là gì?
Khi bầy bọ ngựa ăn xác trăng in bóng vút bay về phía đầm lầy
Bầu trời lấp gió vào lỗ rốn dòng sông
Thấy máu chảy từng luồng điện trên xương lá.
Những gã đồ tể của tư tưởng bắt chúng ta đi đường thẳng không bao giờ được rẽ. Nhưng thế giới tự nhiên với bao nhiêu biển hồ, núi non, ghềnh thác. Không thể tồn tại một con đường thẳng tắp bất tận…
Tiếng còi tàu một lần nữa tru báo cuộc gọi đến. Hồi còi ngắn, dài chưa hết chuỗi đã tắt, chắc ai đó nhá máy.
“Tàu đến hay tàu đi.” – Ông nói và thổi lọn khói cuối cùng của điếu thuốc. Mảnh khói vút lên trần.
“Đi hay về cũng một chuyến tàu, ông ạ.” – Tôi nói, nhìn ông, tóc ông lại bạc, phần tóc đã bạc lúc trước đã rụng đi.
“Lại gần đây, để ta nhìn con.”
Tôi ghé sát mặt ông.
Một bài thơ của Nguyễn Đức Sơn được nhiều người nhắc nhở và xem nó là bài thơ viết cho Phùng Thăng: “Đêm thăm bạn sắp đẻ ở Di Linh”…
Có thật là nhà thơ đã làm bài này cho Phùng Thăng?
Thật lạ, cho đến lúc ấy tôi vẫn không hề hiểu thế nào là giết một người còn khoẻ và tỉnh táo. Khi tôi thấy người tù bước tránh vũng nước, tôi chợt thấy sự huyền bí, sự sai lầm không thể nói, của việc cắt ngắn một mạng sống khi nó đang sung mãn. Người đàn ông này không hấp hối, anh sinh động như chúng tôi. Mọi bộ phận trong cơ thể anh đang hoạt động – ruột tiêu hoá thực phẩm, da đang thay, móng đang dài thêm, tế bào đang thành hình – tất cả nỗ lực ấy trở thành cực kỳ vô nghĩa.
Những con bạc nghiệp dư thua bạc trăm, bạc nghìn, không tiếc, thì tiếc chi vài ba chục đô la lận lưng để gọi một lon bia và một dĩa thịt nguội. Có chết đi nữa cũng không làm con ma đói. Đánh ăn, dĩ nhiên tiêu rộng; đánh thua cũng không hà tiện từng đồng, từng cắc như khi không đánh. Las Vegas cực lực khai thác cái tâm lý quái chiêu đó
Lần này, ông đi mua tất cả những cuốn sách được xuất bản ở hải ngoại sau 75 trong kỳ vọng đem về cho dân trong nước có cơ hội được đọc sách hải ngoại. Tuy nhiên khi về đến Việt Nam, ông bị chận lại và bị bắt bỏ tù lần nữa.
Ba truyện chớp sau đây được chúng tôi dịch từ nguyên tác Nhật ngữ trong tập truyện cực ngắn “Khỉ Nam Mỹ ban đêm”(夜のくもざる) của nhà văn Murakami Haruki (村上春樹), do Nxb Tân Triều Văn Khố (新潮文庫) tái bản lần thứ sáu năm Bình thành 26 (2014).
Luật hình sự Thụy Sĩ cho phép việc trợ giúp người khác tự kết liễu mạng sống của họ miễn là người trợ giúp không làm điều nầy vì tư lợi. Và Thụy Sĩ cũng không giới hạn luật nầy cho công dân của họ mà thôi. Có nghĩa là người ngoại quốc có thể đến Thụy Sĩ để xin được trợ tử.
Hàng năm có khoảng 200 du khách ngoại quốc mua vé phi cơ một chiều đến Thụy Sĩ vì lý do nầy. Điều đó dẫn đến một hiện tượng được những người chống đối luật an tử gọi là “du lịch tự sát”.
Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?
một trưa cuối tuần, tuổi 16
tôi đi chợ về
đặt hộp băng vệ sinh trên bàn bếp
nhìn bà đang đứng lui cui vo gạo
đi qua cồn lạp với mình
dang tay ôm được thùng thình áo mây
lụng. muồi. nghe trái chín cây
dưới chân cồn lão bay đầy sắc hương
vào viện hiến tinh trùng
ai dám nói là tà dâm
từ ngân hàng quý tộc
những đứa bé trong ống nghiệm chào đời
cường độ của bạo lực bão hòa trong ánh mắt
mồ hôi thẩm thấu từ hai thân người hực lửa
mặt trời và mặt trăng chưa tìm ra điểm hẹn
mùa đông rã mục
Ngoài đêm, mưa đã bắt đầu đâm rễ
Lòng phố đen
Chảy theo dòng thao thức
Tôi đã khấn ba lần trước đoá hoa cúc,
tôi chỉ có những ngón tay ngắn như một chiếc lược cùn
cố chải mãi cho suôn mượt mỗi dòng thơ nàng
để rồi thấy những từ, những chữ như từng mảng da đầu rơi xuống mỗi ngày
Bà đưa tay đón lấy cái thẻ ghi nhớ còn để trống mà bà chuyên viên chìa ra, ghi vội vài hàng chữ, không một chút đắn đo. “Điều mà tôi gọi là tình yêu chính là kết quả của sự diễn dịch của riêng tôi đối với một thực tế mở rộng cho bất cứ một sự diễn dịch nào khả dĩ. Tôi cho rằng thực tế đó là biểu hiện của một tình yêu, và háo hức đáp lại bằng tình yêu của chính mình.”
Nhận được tin buồn
thân mẫu nhà văn Phùng Nguyễn
Cụ Phan Thị Đinh
Pháp danh Chúc Tín
vừa từ trần ngày 1 tháng 1 năm 2019
tại Fountain Valley, California, Hoa Kỳ
Hưởng thọ 91 tuổi
Ban biên tập Da …
Và trong một dịp trao đổi riêng, ông bảo tôi:
Thật ra có phóng lớn, khuếch đại thế nào cũng chẳng diễn/miêu tả nỗi cái tình trạng của hoảng loạn, mạt thế, trong xã hội Việt Nam hiện nay. Nó nằm trên, và ngoài sức tưởng tượng lẫn hư cấu, trước bàn viết của một nhà văn. Việt Nam hôm nay, một xã hội tan rã là chưa đúng nghĩa, phải là một dân tộc tự hủy diệt.
Là một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Mỹ, Cannery Row kể câu chuyện tầm thường của những người tầm thường, không mang một đặc điểm thời sự lớn lao nào, không trực tiếp nêu lên một vấn đề vĩnh cửu nào, nhưng tác phẩm có thể lưu lại mãi trong lòng người đọc đồng cảm một dấu ấn
Bình Luận mới