Cây cau vươn lên, trụ đứng qua cơn bão
Trời xanh quyến rũ
Nơi những con chim vui thích thật thà
Em có thể là con mèo trèo lên
Phóng xuống
Trổ bông
Những đêm sao
Ta tựa vào như người bảo vệ
An nhiên nghe tiếng hát từ nguồn cội vọng về.
Anh thấy em gió tung
Rụng cánh
Tay anh lòng thòng
Bóp niềm vui thừa thãi
Anh thấy anh hạt cơm trên môi em
Ăn đi nhé
Một đêm mực nhớ giấy
Thuyền nhớ sông, chim nhớ tổ em ơi
Anh thấy em trốn nhau, nên đời
Chỉ là trò sương khói
Mà rời nhau đắm đuối
Nên đuổi bắt tả tơi
Anh thấy em đó mà
Sao buồn như tàn thuốc
Anh không là hàng trứng
Sao có thể đôi lòng?
Sao? Tại sao anh làm thi sĩ
Đi ngược thế gian buồn
Để con mắt không ngủ
Ru tìm em mưa tuôn
Anh thấy
Anh thấy Em
Đêm nay
Như một loài mưa đói . . .
.