Tôi gọi tôi dậy
Đêm đè ắp thân thể
Thơm như xác ve sầu
Một tiếng reng
Như tiếng sét đánh
Còn sót lại sau nụ hôn dở dang
Tôi gọi tôi thức dậy
Bồng bềnh trong đêm ngọt
Môi xuân
Gió nương chiếc lá linh hồn
Bay như chiếc quần lót của em đỏ chói
Lượn qua ánh mắt
Ập vào môi
Tôi ngồi dậy
Tiếng reng nữa nữa
Nhét vào tai xúng xính như chiếc vòng cầu hôn
Tôi cảm thấy cần phải ăn cái gì đó
Một tô mì ăn liền như em từng chăm nom người ốm
Và đè lên hơi thở
Là một tiếng reng thở dài . . .
.